Cảnh trong mơ

Tập 12-b

YooChun thiên [ mười hai, hạ ] 

Thường lui tới nhàn hạ trên cây, được buông xuống. Đón nhận quản gia đại thúc phức tạp nan giải ánh mắt.

“ Đại thúc, ngươi cũng muốn mắng ta sao? Ta như vậy tùy hứng hồ nháo.” chính mình là không đúng…… không có trách nhiệm , lại làm tâm cha mẹ bi thương…. thật sự rất tệ a……

“ YooChun thiếu gia, vì sao nói không cần?” tùy hứng hồ nháo ? Chính bản thân hắn làm sao thường không phải giống với thường ngày ……

“ Ta…… lhông biết, chính là cảm thấy chán ghét, thực chán ghét a…… Vì sao ta muốn lưng đeo nhân mệnh của toàn bộ tộc, vì sao là ta?” ngay cả lựa chọn đều không có, phải chăng ta là con của tộc trưởng ?

“ Bởi vì ngươi không có lựa chọn, đây là vận mệnh của ngươi……” lãnh đạm , lại chua ngoa lời nói, theo sau tới rồi Kim JaeJoong trong miệng nói ra.

JaeJoong ca nói chuyện, cho tới bây giờ chỉ nói chính xác , không nói êm tai ……

“ Quản gia đại thúc, ta cùng hắn nói chuyện……” JaeJoong một tay vãn đứng dậy, đặt ở trước ngực, YooChun đối diện ngồi xuống.

Quản gia gật đầu, lẳng lặng tránh ra.

“ JaeJoong ca…… ngươi cũng muốn mắng ta sao?” mắng liền mắng chửi đi, dù sao…… là ta nên bị mắng.

“ Ngươi vì sao không cần? Vì sao không chịu đội xích liên ? Vì sao không thể không kế thừa tộc trưởng? Có phải…… vì tộc nhân tồn vong phải thành gia sinh sản hậu nhân không ?” thông thấu tinh anh mắt hạnh, thẳng tắp trông lại, không cho lảng tránh khe hở.

“ JaeJoong ca, ngươi luôn luôn là người bốc đồng, vì sao lại dùng trách nhiệm mấy thứ này đến trói buộc ta?” không đáp, hỏi lại là vì…… chính mình cũng không giải vấn đề, phải như thế nào đáp lại?

“ Đúng vậy, của ta tùy hứng nếu nhận thứ hai thì trong tộc cũng không có người nào dám xưng thứ nhất .” hào phóng thừa nhận, không thèm để ý vẫy vẫy tay.

“ Nhưng…… bốc đồng đại giới, ngươi lại biết bao nhiêu?” cười, ý cười cũng không đạt trong mắt. “ JaeJoong ca, ngươi có thể vì…… cái kia Yunho phàm nhân mà bị xuất trục, lúc trước không để ý tộc nhân người nhà tuyệt nhiên rời đi, hiện tại…… chẳng lẽ là hối hận sao?” nghênh thị của hắn lệ mắt, không né không tránh, là ít có thế lực ngang nhau khí thế, hỏi.

JaeJoong ngạc nhiên, đôi mắt đẹp híp lại, nhưng lại vui mừng nở nụ cười……

“ YooChun, ngươi thật sự trưởng thành…… hiện tại cũng dám chất vấn ta ?” vui đùa miệng, sủng nịch vỗ vỗ đầu YooChun. “ Ta a…… chính là rất tùy hứng , cho nên mới làm việc như vậy , thương tổn ta để ý cũng để ý người của ta…” vi ngẩng đầu lên, nhìn bầu tràn đen thẳm

Có ý tứ gì? Vẻ mặt của JaeJoong ca…… hình như là…… đau thương?

“ YooChun, ta cho hắn uống chính huyết của ta — nguyên bản là chỉ có thể cấp tình lữ huyết, đại biểu sinh mệnh tương giao thác ý tứ. Nhưng là, ta chỉ cho hắn uống lên một lần, một lần mà thôi. Cho nên hắn, không giống đồng loại chúng ta, hắn không hút huyết, hắn chỉ cần mỗi ngày tránh thoát buổi trưa một cái canh giờ ngày liền an toàn không lo ……” JaeJoong cúi đầu, mắt hạnh bán cúi lông mi, ánh mắt có chút mơ hồ.

Kia…… không phải tốt lắm sao? Không cần lấy huyết để làm thực phẩm, lại không cần trốn tránh mặt trời…… So với chúng ta, hảo nhiều lắm a……

“ YooChun…… ngươi không phải cho rằng, như vậy cũng tốt lắm a?” JaeJoong giương mắt, cười đến yêu diễm, hỏi khinh hồ.

Không phải sao?

“ Ha ha…… ngốc Mễ Mễ a…… Ta lúc trước là không đành lòng làm cho hắn bởi vì ta mà hoàn toàn mất đi cuộc sống của người thường. Trong tộc nhân, bất quá mấy trăm năm, cũng không thể làm cho hắn cả đời vây ở trong đêm thành a…… Hắn nguyên bản là trưởng thành từ ánh mặt trời, ta…… không nghĩ đem hắn vây khốn a.” vẫn là cười, ánh mắt lại bi ai.

“ JaeJoong ca, ngươi…… đến tột cùng tưởng nói cho ta biết cái gì?” không thâm thúy , không giống hắn.

“ Người nếu muốn biến thành giống chúng ta là phải một năm hai lần đêm trăng tròn uống qua huyết của chúng ta mới được . Mà hắn, ta chỉ cho một lần, cho nên…… hắn không phải giống đồng loại chúng ta, mà cũng chẳng phải là người . Hắn sẽ không già cả, nhưng cũng sẽ bị ốm đau, thương tổn. Sống lâu, vận khí tốt trong lời nói, theo ta ngàn năm, nếu bị thương nặng…… khả năng ngày mai ta sẽ mất đi hắn……” xinh đẹp trên mặt, một viên nước mắt liền ngã nhào, không báo trước làm kinh ngạc YooChun.

“ JaeJoong ca…… ngươi hối hận sao?” cho tới bây giờ, chưa từng nhìn thấy nước mắt JaeJoong ca, chưa bao giờ từng a……

“ YooChun, ta đã cho rằng ta là vì tốt cho hắn, ta tưởng vì hắn cùng ta trong lúc đó tìm được cân bằng…… nhưng là hiện tại ngươi xem, hắn sẽ không già cả, trong cuộc sống hắn không thể ở lâu một chỗ, sẽ bị trở thành yêu quái, hắn mỗi ngày buổi trưa đều phải trốn đến địa phương không có ánh mặt trời chiếu. Ta ban ngày ẩn thân, hắn vừa muốn nhiều mặt chiếu cố chuẩn bị cho ta…… đây là của ta tùy hứng cho hắn sở hữu……, lúc trước không quan tâm, cho nên nay hắn một đường vất vả lại cô độc cùng…… cho nên ta mỗi ngày lo được lo mất……” tay ôm ngực, một vòng lại một vòng, giống muốn đánh kết.

“ Ta không biết lúc trước lưu lại hắn là đúng là sai, ta không biết lúc trước chỉ cho hắn một lần huyết là đúng hay sai…… Ngươi xem, bốc đồng đại giới a…… là như vậy chân thật làm cho người ta chán ghét lại bất đắc dĩ……” buông tay ra, thuận hoạt phát ra từ mình tản ra, giống phía trước rối rắm vặn vẹo chưa từng phát sinh tồn tại quá.

“ JaeJoong ca……” nên nói cái gì ? Là nên trầm mặc nghe đi……

“ YooChun, ngươi thật sự cho ta không biết ngươi vì sao sẽ nói không cần sao ? Là…… vì cái kia Kim Junsu đi!” y hi ửng đỏ mắt, thản nhiên nói lên.

“ JaeJoong ca, đây là hai việc khác nhau. Ta cùng hắn, cùng của ngươi trạng huống không đồng dạng như vậy.” có chút vội vàng xao động , giải thích. Có lẽ kỳ thật là ở thuyết phục chính mình? 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s