Cảnh trong mơ

Tập 17

Yoochun thiên [ mười bảy ]

Mồi câu chức trách là dụ dỗ con cá mắc câu, làm cho người câu cá thủ tánh mạng nó……

Sự tồn tại của chúng ta cũng là giống nhau .

Như vậy, nếu ngư phủ cùng cá thành bằng hữu, nếu ngư phủ cùng cá biến thành quan hệ thích lẫn nhau……

Thật buồn cười, và cũng thật đáng buồn……

YooChun, ta…… bất quá là một quân cờ của nghĩa phụ, một cái mồi câu, hắn dùng ta …… là vì ngươi, bởi vì một ngày nào đó…… ta kỳ thật cũng không rõ ràng nguyên nhân.

Trước kia, ngươi nếu t hút của ta huyết, hết thảy sẽ trực tiếp đi đến kết quả.

Trước kia, ta nếu không ham của ngươi làm bạn, không mông tế chính mình cảm giác…… không…… bắt đầu để ý ngươi, hết thảy liền đơn giản hơn……?

Hiện tại, chậm sao?

Chậm rồi…… ngươi nhất định hội hận ta đi…… hẳn là hận ……

Nhưng vì sao nghĩ đến ngươi hận ta…… lại làm ta như vậy đau?

Ta biết kết quả cũng sắp đến, như thế nào đột nhiên…… ta lại trở nên không quan tâm ?

Ngươi hối hận nhận thức ta…… cũng hối hận thích thượng ta, như vậy ta……

Ta hối hận a…… hối hận cư nhiên cùng ngươi thành bằng hữu, cư nhiên luyến thượng có của ngươi ấm áp — ngươi rõ ràng là lạnh lẽo thể phu xúc cảm, như thế nào khiến cho ta cảm thấy ấm áp?

Ta hối hận…… như thế nào nghe xong của ngươi thông báo, kia một cái chớp mắt đúng là…… không dám thừa nhận mừng như điên cùng rung động?

Ta hối hận…… làm hết thảy đã muốn không thể vãn hồi…… như thế nào ta liền hy vọng xa vời …… từ đầu đã tới?

Đã muộn…… Đã quá muộn……

Ta biết a……

Cho nên lúc này đây, ta…… sẽ chờ ngươi đến đây kết thúc hết thảy, cũng…… chấm dứt ta đi……

== == == ==

“ YooChun thiếu gia, ngươi đã ngủ thật lâu , vẫn là không chịu tỉnh lại sao?”

…… Mễ Mễ, ngươi là cái đuôi của ta sao? Như thế nào mỗi ngày đều đi theo ta? Đi…… đi ra chổ khác chơi, JaeJoong ca có chuyện tình phải làm……

“ Chun nhi, ngươi ý định muốn cho nương của ngươi thương tâm sao? Ngươi tỉnh lại được không? Ô……”

…… Mễ Mễ, ngươi đừng khóc . Ngươi khóc con trường mệnh cũng chưa về …… Nhìn ngươi khóc thật sự là khó coi, nước mũi chảy ra tùm lum nhưng đừng có mà cọ lên quần áo của ta……

“ Chun nhi, cha cũng cầu ngươi, nhanh chút tỉnh lại đi. Ngươi như vậy, JaeJoong đi rồi cũng sẽ không an tâm ……”

…… Mễ Mễ, JaeJoong ca lần này là bị đuổi đi , không phải muốn đi chơi, không thể cho ngươi đi cùng a……

“ YooChun thiếu gia, ngươi đã muốn ngủ ba ngày , hôm nay là trăng tròn, ngươi…… có của ngươi trách nhiệm a……”

…… Mễ Mễ, ngươi không cần lại đi thấy hắn ……

…… Mễ Mễ, bốc đồng đại giới, ngươi lại biết bao nhiêu……

…… Mễ Mễ, không phải của ngươi sai…… đáp ứng ta đừng đuổi theo truy cứu nguyên nhân…… không cần……

…… Mễ Mễ……

Mở mắt ra, là một mảnh hỗn độn…… Thiển nâu giường mạn.

Nguyên lai, không phải nằm mơ……

JaeJoong ca…… thật sự đi rồi……

Như vậy tính cách không được tự nhiên miệng lại phá hư , lại thường thường đột nhiên hảo ôn nhu ca ca…… sẽ không còn được gặp lại ……

Chậm rãi ngồi dậy, làm tỉnh quản gia ngồi ngủ gật bên mép giường.

“ Ngươi tỉnh?” đưa qua chén trà, quản gia ba ngày nay chưa từng rời đi nửa bước, mắt mở to tràn đầy tơ máu, hỏi.

“ Ta…… muốn tới rừng cây.” nuốt nước miếng. Ngữ khí bằng phẳng, ngủ đã lâu nên thanh âm có chút khàn khàn, nhỏ giọng nói.

“…… Hảo, ta và ngươi cùng đi.” không hỏi nguyên do. Quản gia đứng lên, thân thủ đỡ lấy Yoochun hình như có chút mê muội, tay kia thì đem áo choàng, cẩn thận phủ lên hắn thân mình gầy gò.

Một đường bán chống vai hắn, vài cái lên xuống, nhẹ nhàng ngồi xuống cành cây đã từng nhàn hạ ngồi.

YooChun bả đầu gối trên chân quản gia, miễn cưỡng nằm xuống. Nửa khép mắt, nhìn trăng tròn.

Ánh trăng…… luôn luôn lạnh lùng .

Thành viên, cũng giống nhau.

“ Quản gia đại thúc, Jaejoong ca theo ta nói qua, sống được lâu lắm là chuyện không có ý nghĩa.” nhưng hắn đáng lẽ sẽ sống lâu lại thành ngắn ngủi nhất trong tộc .

“ Lời nói của hắn có thể coi là đúng.” cúi đầu ứng. Trong ánh mắt ấy Yoochun không hề nhìn thấy, đó là hối hận cùng tự trách.

“ Hắn…… luôn thực tùy hứng, ta có thời điểm còn buồn bực hắn…… tuy rằng của ta tùy hứng, kỳ thật chỉ có hơn chớ không kém.” Tay nâng lên che mắt, lệ đã không thể rơi ra thêm.

“ Không phải lỗi của ngươi, JaeJoong thiếu gia sẽ không trách ngươi.” là ta sai…… là tội của ta ……

“ Cha mẹ hiện tại đang tế lễ trăng tròn…… Ta thân là người thừa kế nhưng không có tham dự, bọn họ nhất định thực đau đầu……” chưa bao giờ từng làm cho bọn họ bớt lo, chình mình luôn tùy hứng và hay tìm gặp rắc rối a……

“ Bọn họ cũng sẽ không trách ngươi ……” quản gia nhẹ giọng nói.

“ Quản gia đại thúc…… Ta không tới sảnh tiền chính, JaeJoong ca cùng cha nói gì đó?” đột nhiên YooChun lấy tay ra, dài tiệp vi hiên, ánh mắt sáng quắc nhìn không thấu.

…… Là…… Lý Tú Mãn, hắn…… trộm mạng người không có giết chết…… không thể đi tìm hắn……

…… Đúng vậy, Yoochun không cần đi…… Nguy hiểm……

“…… Hắn cái gì cũng chưa nói.” cứng lại, rồi sau đó tự nhiên đáp.

YooChun ngồi dậy, nhìn quản gia như thường biểu tình, đột nhiên nở nụ cười. Mắt mị thành vi loan nguyệt nha, hướng đến thanh thấu con ngươi, dường như sâu không thấy đáy, mũi thở hơi nhíu, nhấc lên đẹp mặt độ cong……

Cười đến…… quá mức yêu diễm …… làm cho người thấy, không hiểu rét run.

“ Ha ha…… quản gia đại thúc, ngươi…… sẽ không gạt người a……” đột nhiên liễm cười, nháy mắt thay hờ hững mặt nạ, lại nói “ ngươi không nói cho ta biết…… ta sớm muộn gì cũng sẽ biết . Ngươi muốn ta chính mình đi thăm dò sao?”

“ Ngươi đáp ứng JaeJoong thiếu gia, không hề truy cứu, không hề cuốn đi vào .” như vậy sắc bén khiếp người ánh mắt, làm sao có thể xuất hiện ở một người có ánh mắt luôn nghịch ngợm như thế này.

“ Ha ha…… đại thúc, ngươi a, luôn có nề nếp như vậy. Được rồi…… ta không hỏi ngươi là được chứ gì.” hi cười, bán mặt cúi thấp, đem cúi lạc trước ngực phát, nhẹ nhàng bát đến sau lưng.

“ Ngươi muốn làm cái gì?” cầm trụ cánh tay YooChun, quản gia trầm giọng hỏi.

Giờ phút này hành động, không giống…… hoàn toàn không giống ngày thường  hay cười hay nháo vô tâm không phế YooChun thiếu gia. Quá mức…… thâm trầm, làm cho người ta tâm sinh bất an……

YooChun chính là mở to mắt, giống hơi hơi kinh ngạc , chớp chớp, nhìn quản gia. Sau một lúc lâu, buồn cười, cười nhạo ra tiếng.

“ Phốc…… Ha ha…… quản gia đại thúc, ngươi không cần rất mẫn cảm, ta không muốn làm cái gì a, ta nghe lời không hỏi , không tốt sao? Các ngươi tổng nói ta không nghe lời a, như thế nào lần này học ngoan , ngươi lại như vậy phản ứng.” bán oai đầu, đứa nhỏ giống nhau đáng yêu vẻ mặt, hơi bất mãn dường như oán giận.

Nghe lời? Học ngoan? Trời sụp cũng không khả năng……

Không đúng. Rõ ràng là có so đo, động ý niệm trong đầu bộ dáng……

“ YooChun thiếu gia, ngươi không cần xằng bậy. Ngươi hứa cấp JaeJoong thiếu gia hứa hẹn, không phải trò đùa. Ngươi nếu có chuyện gì phát sinh…… toàn tộc mọi người sẽ bị liên lụy. Cho nên lần này, vẫn là…… để cho ta tới. Một lúc lâu sau, ta sẽ cho ngươi cái công đạo. Ngươi…… tuyệt đối không được xằng bậy!” cảnh giác nhìn chằm chằm trước mắt vẻ mặt thiên chân nhân, thật mạnh dặn.

Là ta mở đầu, cũng từ ta mà kết thúc đi……

Cho là tha lỗi, chẳng sợ vu sự vô bổ……

YooChun chính là nghe, nhìn, không thay đổi nhợt nhạt ý cười. Mắt lại càng thêm mê ly…… 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s