Cảnh trong mơ

Tập 24-b

Đông Hải thiên [ hai mươi tư, hạ ]

Bạn tình là ta đã từng có .

Khi đó ta còn không phải là quản gia, người nhà cùng tộc nhân đều bảo ta –‘Đông Hải’. Đó là tên, không tính tuyệt đỉnh dễ nghe hoặc là ngụ ý khắc sâu, khá vậy không sai. Ít nhất so với người khác trong tộc, Thủy Mãn, Lý Tú Mãn gì đó, thì cái tên này dễ nghe nhiều lắm .

Trong đêm thành, ta mặc dù ít lời, cũng đạm mạc, nhưng ta được mỗi người khen ngợi đức hạnh cùng với pháp thuật là xuất sắc. Nhớ rõ sau lễ trưởng thành 100 tuổi, ta hoàn thành lần đầu tiên săn bắn một cách hoàn mỹ. Nhưng trên đường trở về nhà, bị một người cưỡi ngựa lỗ mãng hất văng.

Lấy của ta tu vi đạo hạnh, cư nhiên là không có gì trở ngại. Mà cái người ngốc kia lại vô tư, không chú ý tới người đi đường, tự nhiên theo quán tính là đại phu, không để ý của ta mặt lạnh cự tuyệt, hắn mạc danh kỳ diệu lôi kéo tay ta bắt mạch. Không nghĩ nhìn hắn kinh ngạc si ngốc thần sắc, cho nên trực tiếp một chưởng hôn mê hắn…… Không có hút huyết của hắn, vì hắn xem ra thật sự là không đủ mỹ vị bộ dáng, tuy rằng linh hồn rất được.

Đem hắn gác lại bên đường, cũng thuận tay đem ngựa của hắn cột vào một cái cây, xem như hết nhiệm vụa của khách qua đường thiện lương. Ta yên tâm thoải mái nhận định, ta cùng với hắn sẽ không gặp nhau lần nữa.

Khi đó, trên trời nhất định là nghe được của ta tiếng lòng, vì thế liền trêu tức đùa cợt vận mệnh của ta.

Bằng không, ta cùng hắn…… như thế nào ngay tại thật lâu sau, thành dây dưa không rõ không thể cởi bỏ bế tắc?

Tái kiến đã là tẫn ngàn năm năm tháng lưu chuyển. Hắn tái sinh không biết vài lần hợp, cư nhiên lại thành đại phu.

Lần thứ hai gặp trong đêm tối, càng sâu lộ cũng trọng.

Ở trên cây nhìn đến hắn ở trong rừng cây hướng đông hướng tây, tìm đủ loại dược thảo để cứu chữa bệnh con người……

Ta thế nhưng hội nhớ rõ hắn! Ngay cả chính mình đều kinh ngạc . Ngày thường chưa từng ức khởi quá, nhưng là liền nhớ rõ . Như vậy ngây ngốc vẻ mặt cười……

Có lẽ là vì…… hắn lúc trước rõ ràng nhìn thấy răng nanh của ta, còn gây ra ta bị thương là do hắn cưỡi ngựa lỗ mãng, mà hắn vội vàng vì ta nên chẩn trị bộ dáng thật ngây ngốc, làm cho ta không cẩn thận liền ghi tạc trong lòng.

Ngốc tử, trong rừng rất là nhiều thú dữ a…… Hắn thân hình gầy gò, sợ là chỉ đủ xỉa răng cho chúng nó.

Ta luôn luôn chỉ lo bản thân của chính mình nhưng giờ đây cư nhiên…… ra tay cứu hắn. Tuy rằng sau đó hắn lại bị ta một quyền đánh xỉu. Khả lần đó, ta ít nhất để lại ngoại sam cho hắn phủ thêm, cũng đem hắn thác tới bên thân cây.

Rồi sau đó, người ngốc kia không báo động, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần trước mặt ta, làm nhiễu loạn thế giới của ta, ta…… sau lại dần dần không có đối với hắn ra tay .

Rồi lại sau đó, hắn cùng ta…… giao phó sinh mệnh cho nhau. Ta cho hắn huyết của ta, chỉ một lần, hắn thành không thuộc thế giới loài người cũng không giống thể chất của ta. Chỉ vì hắn còn muốn làm nghề y cứu người.

Hắn như vậy ngây ngốc không có tâm cơ, không hiểu tính kế ngốc tử, làm sao có thể biết lòng người hiểm ác đứng lên, càng hơn độc xà mãnh thú.

Đột nhiên , liền mất đi của hắn bóng dáng.

Hắn rõ ràng cười nói cho ta biết, hội đi sớm về sớm, sẽ ở chạng vạng , từ chợ mang chút ngạc nhiên về cho ta làm lễ vật……

Hắn gạt ta, hắn không có trở về……

Hơn 900 năm trước, hình dáng của hắn…… không thể rời đầu ta, lúc nào cũng phát tác, đau cho tới bây giờ.

Hắn sẽ không cô phụ ta, hắn sẽ không phản bội ta, ta tin tưởng.

Ta còn biết, hắn còn sống, hắn nhất định còn sống. Nhưng hắn là ở nơi nào? Ở nơi nào a……?

Ân Hách……

Nay ta đã không phải Đông Hải, ta đã muốn thói quen được xưng là quản gia. Ta vẫn chờ ngươi trở về, ta chỉ muốn một mình ngươi gọi tên của ta

Nhưng…… cũng sắp không còn thời gian nữa rồi, ta tìm ngươi, ta đợi ngươi…… gần 1000 năm, ngươi đến tột cùng đi nơi nào?

 Vô luận như thế nào muốn gặp ngươi, vì thế…… ta nguyện ý trả giá những gì……

Nhưng…… JaeJoong thiếu gia tử, YooChun thiếu gia tan nát cõi lòng…… Ân Hách, ta muốn như thế nào bồi thường? Nên như thế nào bồi thường?

Ân Hách…… ngươi là kẻ hổn đãn, nếu chưa kịp tái kiến ngươi…… Có cùng ta giống nhau không cam lòng đau triệt nội tâm sao? Ngươi hội sao?

Nhưng…… ta không thể lại ích kỷ , không thể.

Lần này…… ta muốn trả lỗi, muốn hoàn lại JaeJoong thiếu gia chết một cách vô ích, muốn…… bảo hộ YooChun thiếu gia bình an trở về……

Ân Hách, chúng ta có lẽ vô duyên không phận.

Không thấy được ngươi , không kịp lại cho ngươi một cái tát hay vẫn là một quyền một cước , không kịp biên chửi, biên nói cho ngươi rằng ta ngày ngày nghĩ ngươi……

Không còn kịp rồi……

Ân Hách…… ít nhất chúng ta có thể cùng chết, coi như không cùng năm sinh nhưng tử là cùng nhau a……

Hỗn đản…… Ân Hách…… 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s