Cảnh trong mơ

Tập cuối 

“YooChun…… ta thích ngươi, thích ngươi, thích……” mang theo suy yếu lại mỹ mãn cười, Junsu cố chấp vẫn thông báo. Huyết, được YooChun tay run run lau đi lau lại…… Áo choàng không ngừng nhuốm màu đỏ đậm…… ướt đẫm.

Thích ngươi a…… cuối cùng có thể nói cho ngươi biết , cuối cùng có thể…… làm cho ngươi một chút việc ……

“ Ngươi đừng có nói nữa, ta nhất định có thể cứu ngươi, nhất định có thể cứu ngươi…… ngươi đừng nói nữa a……” yết hầu như là bị người hung hăng kháp trụ, nghẹn ngào nan ức, tê thanh cầu xin. Đè lại vết thương trên gáy Junsu, lại vô luận như thế huyết cũng không ngừng chảy…… Rõ ràng là từ nhỏ đã quen nhìn như đồ ăn, giờ phút này cư nhiên cảm thấy…… muốn phun……

Vì sao, vì sao?! Ta nghĩ muốn cứu ngươi a…… Ngươi vì sao phải làm như vậy, vì sao muốn đối với ta như vậy……

Thật nhiều huyết…… như thế nào ngừng, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ……?!!

Như thế nào cứu hắn……

JaeJoong ca khi đó…… cũng là như vậy……

Cảnh trước mắt cùng với thân ảnh JaeJoong ca ngày đó thân nhuộm đỏ thẫm, dần dần hòa vào nhau……

Dung hợp thành một cái……

Màu đỏ huyết vụ trong mắt nổ tung, tràn ngập……

Đều là…… lỗi của Lý Tú Mãn!!!

Đau đến mức tận cùng, kích cuồng. Nháy mắt, ngược lại lòng yên tĩnh như băng.

YooChun một phen cởi áo choàng, tóc dài tung bay. Cẩn thận đem một đoạn lại một đoạn quấn quanh cổ Junsu, cẩn thận mềm nhẹ đem Junsu đặt nằm thẳng.

“ Ngươi chờ ta, ta lập tức quay lại…… Ngươi chờ ta…… Phải chờ ta……” giương mắt, màu đỏ con ngươi như mang theo hỏa diễm, nhìn chằm chằm trong vườn lần lượt thay đổi tung bay lưỡng đạo bóng người.

Cái kia…… về phía sau ngã sấp xuống , là quản gia đại thúc.

Mà kia đột nhiên lảo đảo màu đen thân hình — là Lý Tú Mãn!!

Hắn…… Đáng chết!!!

Điện quang hỏa thạch, YooChun một tiếng gầm điên cuồng, bay nhanh như kinh lôi, một chưởng đánh xuống — như là một con gấu bong cũ nát bị đánh tan ra, hình người…… nháy mắt phá thành mảnh nhỏ.

Huyết nhục…… vẩy ra……

Đông Hải nửa quỳ , bị trước mắt kịch biến, kinh tâm động phách — hoàn toàn ngây người.

……

Gió…… ngừng thổi.

Dưới ánh trăng, huyết tinh rải khắp nơi……

“ YooChun…… Thiếu gia……?” làm sao có thể, trong khoảnh khắc…… liền đã xong hết thảy?! Không thể tin!

Lý Tú Mãn…… Hơn hai ngàn năm tu hành, tâm tư giả dối, pháp lực siêu quần…… Cư nhiên chỉ một chưởng…… đã hoàn toàn bị hủy diệt?!!

YooChun ngơ ngác nhìn huyết tinh bầy nhầy xung quanh, khó có thể hình dung ra gì. Hơi thở tiệm bằng phẳng, thần trí cũng đã đi xa.

“ YooChun thiếu gia……” chống lên thân mình bị thương, Đông Hải đi về hướng YooChun, thấp giọng khinh gọi.

“ Quản — gia?” nhìn trước mắt gương mặt quen thuộc, YooChun máy móc hỏi.

“ Thiếu gia…… ngươi làm tốt lắm, tốt lắm. Ngươi vì thái bình tộc nhân tiêu diệt hắn, điều này thật chính xác . Không cần áy náy, hắn là hung thủ giết chết JaeJoong thiếu gia, hắn cũng giết nhiều người khác, hắn đáng chết, hắn đáng chết!” không thay đổi dễ nghe thanh âm……

“ Ta…… giết hắn?” giết…… cái tên đã hại chết JaeJong ca, tạo thành hết thảy biết bao nhiêu tội ác ? Giết……?

“ Thiếu gia…… ngươi đi xem Junsu đi, hắn……” đề điểm dời đi sữ ngỡ ngàng của Yoochun. Lòng tràn đầy áy náy khó chịu.

Chính mình kế sách thành công, đầu sỏ gây nên cũng đã bại, vừa ý…… nhưng tâm lại đau.

Đứa nhỏ vô tội kia cũng sắp……

Thiếu gia hội phát cuồng đi……

“ Junsu…… Junsu? Junsu!” như bị bừng tỉnh, YooChun chạy vội tới bên cạnh Junsu, ngồi chồm hỗm, nhìn hắn…… hơi thở chậm rãi mỏng manh……

“ Ôi, trời ơi!! Ta cư nhiên đã quên muốn hắn trước đem huyết độc trong máu ngươi lấy ra…… Ta giết hắn, làm sao bây giờ? Hắn đã chết, ngươi, ngươi…… Junsu……!” tuyệt vọng, hận không thể giết chính mình ý niệm trong đầu tuôn ra.

“ YooChun, ngươi…… hãy nghe ta nói a…… Khụ……” nuốt xuống huyết. Đôi mắt không có tiêu cự, cố sức trợn to, chậm rãi doanh mạn đầm nước, hoạt hạ…… thành lệ. Tay muốn sờ soạng cũng đã hoàn toàn không có khí lực, cánh tay chỉ hơi hơi hoạt động……

“ Junsu…… Junsu…… ta nên làm như thế nào đây ?…… Vì sao lại thành ra như vậy……?” ôm lấy hắn hư nhuyễn thân mình, mặc hắn một thân vết máu cũng lây dính chính mình. Tâm bị cắn nát, lại khóc không ra nước mắt.

Ta…… đến tột cùng làm cái gì, lại là vì cái gì đi đến hôm nay ……

Đau quá……

Tâm tính thiện lương đau……

Vì sao…… ta cuối cùng lại bảo hộ không được người quan trọng nhất của chính mình……

“ YooChun…… Khụ…… Ta nguyên bản vẫn…… vẫn muốn giải thoát . Hắn…… nghĩa phụ hắn nói sẽ làm…… người nhà…… của ta ống lại, ta…… biết kỳ thật…… hắn là gạt ta…… . Đối với ngươi……ta không dám tưởng, không dám……hỏi, bởi vì…… ta sống không có hi vọng …… Ta…… ta…… Khụ, khụ khụ……”  mỗi một lần’khụ’ như phun ra hết thảy mọi thứ trong tâm can.

“ Ngươi…… đừng nói nữa a……” một lần lại một lần đau lòng, mau hít thở không thông.

Ta cứu không được hắn…… Cứu không được hắn……

“ YooChun, ta…… muốn nói cho ngươi, ta…… hiện tại thực thỏa mãn, thực…… hạnh phúc. Không phải ngươi cứu…… không được ta, là ta…… tự mình…… chấm dứt. Ta, cho dù…… không có huyết độc của hắn trong người cũng sống không được…… Độc trong…… cơ thể ta…… không thể chữa được nữa. Dù sao, ông trời…… muốn ta tử, ta nguyện ý a. Còn có…… quản gia đại…… thúc…… Ân Hách …… hắn……” không được…… một chút nữa, một chút nữa…… Ta cầu xin…… cho ta thêm thời gian……

Miệng nói ra cái tên quen thuộc, làm cho Đông Hải đang không đành lòng nhìn cảnh đau thương lui một bên, thân thể ngay lập tức chấn động.

“ Ân Hách? Ngươi vừa mới nói…… Ân Hách?!” tiến lên, kinh hỏi.

“ Khụ…… ngươi tọa xe ngựa của nghĩa phụ…… nó sẽ mang ngươi…… đi…… tới trấn Sương mù. Ân Hách…… tiên sinh ở nơi đó…… Hắn…… bị…… nghĩa phụ ếm làm cho ngờ nghệch và quên đi kí ức…… Ngươi đi giải…..” ít nhất…… có người nên…… được một hạnh phúc thật sự……

Đông Hải vội vàng xoay người dục đi…… Lại đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn YooChun……

“…… Quản gia đại thúc…… ngươi đem cái này giao cho phụ thân.” YooChun duy trì tư thế ôm Junsu, cố sức cởi xuống xích liên trên gáy

“ YooChun!!” quá sợ hãi, Đông Hải muốn ngăn cản, đã không kịp.

“ Ngươi không cần lo lắng…… này hết thảy là âm mưu của tổ tiên a. Xích liên có thể bảo hộ phác gia con cháu, nhưng không có chế tạo pháp lực kết giới.” YooChun cúi mắt, chua sót giải thích.

Này giằng co không biết mấy ngàn năm nói dối…… Bất quá là vì dã tâm Lý Tú Mãn mà thiết Chướng Nhãn pháp.

Tuy nhiên…… cũng lừa mấy đại tộc nhân…… làm hại……làm hại…… thống khổ cục diện hỗn loạn như ngày hôm nay……

“Âm mưu?! Nhưng……” Đông Hải nhìn trong tay tiếp nhận xích liên, kinh hồn chưa định.

“ Ngươi mau đi đi…… Đi tìm ngươi quan trọng của ngươi. Về sau ta sẽ hướng ngươi giải thích . Hiện tại…… ngươi không cần…… lãng phí thời gian của chúng ta .” cúi đầu, không hề nhìn về quản gia đang hoảng loạn.

“ YooChun thiếu gia…… Ngươi muốn làm cái gì?” Đông Hải nhìn trước mắt càng phát ra bình tĩnh đứa nhỏ, trong lòng nào đó mơ hồ ý niệm dần dần rõ ràng, kinh nghi hỏi.

Ngươi…… sẽ không là muốn đi tuyệt lộ?!

YooChun…… Chỉ si ngốc nhìn Junsu, không trở về ứng.

“ YooChun thiếu gia, ngẫm lại phu nhân, ngẫm lại…… mọi người chúng ta, ngươi không cần dính vào.” giống như cảnh cáo nhắc nhở, càng giống như cầu xin.

Không thể đem chính mình sinh tử đương lúc diễn a……

“ Ta sẽ không …… Ngươi biết ta sẽ không làm cho cha mẹ thương tâm . Ngươi đi đi, ta…… dành thời gian còn thừa ở bên cạnh hắn ……” rốt cục cho hứa hẹn cam đoan. Dùng sức vẫy tay, khiển cách liên tiếp kinh nghi quay đầu, trịch trục không tiền quản gia Đông Hải.

Nhìn hắn ngừng ngừng đi một chút bóng dáng hoàn toàn biến mất, YooChun cúi đầu.

“ Junsu…… bây giờ chỉ còn hai chúng ta…… Ta thực thông minh đi…… hắn bị ta lừa đi rồi……” lạnh lạnh môi, để bên khóe môi Junsu, giống như làm nũng, giống nhau tranh công.

Nương, ta đã để lại thư ở tổ linh đường. Người xem sẽ hiểu được hết thảy, nhưng…… ngài hội tha thứ ta sao?

Thực xin lỗi a……

“ YooChun…… ngươi……  làm…… cái gì?” giãy dụa thanh tỉnh, liều mạng không cho hắc ám hoàn toàn cắn nuốt ý thức, đứt quãng , hỏi.

Không cần…… xằng bậy…… Không được…… ngủ, đợi lát nữa một tiếng………… gáy

“ Ngốc Junsu, ta cùng ngươi…… không tốt sao?” nhẹ nhàng , ôn nhu hôn lên đôi môi bị huyết sắc nhiễm đỏ tươi.

Ướt át , mang theo huyết tinh …… mềm mại.

Ta cùng ngươi…… luôn luôn cùng ngươi……

“ Ngươi……” ấm áp lệ chảy vào khóe môi hai người, thật mặn.

YooChun…… Ngươi không cần……

“ Junsu…… ngươi có nghĩ muốn nhìn thấy ta? Ta đã nhìn thấy ngươi bộ dáng thật đáng yêu, ngươi lại chưa thấy qua mặt của ta, không công bằng, không công bằng đâu…..” liên tục khẽ hôn, môi để môi, ngọt ngào thanh âm, khàn khàn oán giận.

“ Ta……” ta…… muốn nhìn, ta luôn mơ…… dùng…… phép thuật đại giới gì đó…… để ta chỉ cần liếc mắt nhìn một cái thôi……là tốt rồi

“ Ha ha…… muốn nhìn đúng không ?…… Bổn thiếu gia chỉ biết ngươi nhất định đối ta tuấn mỹ vô song , rất hy vọng muốn nhìn thấy ta, hôm nay liền hoàn thành tâm nguyện nho nhỏ của ngươi…… Ngươi…… phải nhớ rõ bộ dáng của ta nga!” là cấm thuật, không được dùng truyền ra ngoài…… dù sao chính mình cũng làm gì có về sau ……

Cẩn thận đem Junsu phù ôm ngồi dậy, làm cho hắn đối mặt chính mình. Một tay ôm, chống đỡ lưng hắn đã hoàn toàn không có khí lực, một tay nâng cổ của hắn, cái trán hai người để vào nhau.

“ Junsu…… nhìn nha…… ngươi ngay lập tức sẽ thấy ta ……” thật sâu , thật sâu nhìn mặt của hắn, mỗi một cái chi tiết đều khắc vào trong óc. Nhắm lại hai mắt, trong lòng yên lặng nhớ kỹ từ trước học trộm chú ngữ.

Một đạo ánh huỳnh quang…… từ hai người chạm nhau cái trán chậm rãi khuếch tán, lan tràn, rồi sau đó…… biến mất.

“…… Yoo…… Chun?” một mảnh đen…… nhưng lại chậm rãi biến thành từng đốm sáng……

Nguyên lai…… đây là thấy?!

Trước mắt , là…… YooChun?! Có chút…… mơ hồ…… Nhưng…… là…… YooChun a……

Nguyên lai, đây là… mắt,  đây là… môi……

Thật sự…… rất đẹp……

Cảm kích…… ông trời…… ta…… tâm nguyện…… thật kinh hỉ……

Hảo…… hạnh phúc……

“ Ngươi…… thấy ta chưa?” YooChun từ từ nhắm hai mắt, khóe môi là ôn nhu cười, hỏi.

……

“ Junsu……?”

……

“ Ngốc Junsu…… ngươi dám đi trước ta , sao không chờ ta …..” đem người đã không còn hơi thở, mật mật kéo vào trong lòng, nhỏ giọng thầm oán.

Nguyên lai nhìn không thấy chính là cảm giác như vậy. Vô luận trợn to hai mắt cỡ nànào thì cũng là một mảnh đen a…..,

Junsu, ngươi…… trong những năm tháng đó…… nhất định luôn sợ hãi……

Ta lập tức sẽ cùng ngươi…… Chờ ta một chút a……

Mặt trời cũng sắp dâng lên đến đây……

Junsu, ta nghe được gà gáy …… Ha ha……

Ta lập tức sẽ tìm ngươi ……

Junsu a……

y012

HOÀN

(P/s : mọi người cảm thấy sao ? Ta…ta… ta ngồi edit mà cảm động thương YooSu a T.T)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s