Xung Hỉ

Tập 5

Hữu Thiên mỗi ngày đều phải bắt chính mình ăn nhiều chút, phải có khí lực, không cần tái làm cho Tuấn Tú lao lực, mình cũng có thể tự đi. Hơn nữa phải hay nói, phải thường xuyên tập nói để mà nói chuyện cùng Tuấn Tú, cùng mẹ!

Mỗi ngày mỗi ngày trôi qua, khi nào trời về chiều, tự mình cố gắng mang ghế đến nằm trong viện cùng Tuấn Tú nhìn thấy sắc trời chậm rãi biến thâm, sau đó nhiệt độ không khí dần dần biến lạnh, gọi người lấy đến hai chén trà, cùng Tuấn Tú thưởng thức.

Ngẫu nhiên còn có thể làm nũng ngữ khí, nói mình lạnh để cho Tuấn Tú dựa vào gần chút, ôm một mình một cái. Lúc này cũng có thể nhẹ nhàng hôn lên hai má cậu, chậm rãi nhìn thẳng vào mắt cậu, thấy ánh mắt cậu có hình bóng của mình trong nơi đó, thần sắc khẩn trương nhưng cậu không hề né những động tác đó của hắn. . . . . . Đêm , Hữu Thiên không nhìn thấy rõ Tuấn Tú phiếm hồng khuôn mặt, chính là đầu lưỡi thời điểm đụng vào, Tuấn Tú sẽ có một chút hô hấp nhanh hơn, thật đáng yêu!

Nhưng mà Hữu Thiên đã cố gắng mỗi ngày cấp Tuấn Tú mang đến càng nhiều kinh hỉ, như là nói một hơi được mấy câu, “Tuấn Tú, ta giữa trưa muốn ăn bắp nấu canh với hạt thông, hơn nữa ngươi phải đút ta, nếu không ta sẽ không ăn nhiều!” Linh tinh trong lời nói, Tuấn Tú nghe thế nói cũng không nói nhiều, thường thường chỉ phản ứng lại là một cái ôm như phần thưởng!

Còn có Hữu Thiên vào một ngày thực lao lực đuổi theo gà nhà mình bắt lại cho bằng được, Tuấn Tú nhìn thấy hắn đầu đầy mồ hôi ôm con gà kia, kinh ngạc đến nổi nói không xong ,

“Ngươi. . . . . . là ngươi bắt nó?”

“Đúng, là ta!” , Hữu Thiên thực tự hào, “Ta chạy khắp sân mới bắt được nó đó!”

Tuấn Tú sững sờ lúc sau kích động che miệng khóc, sau đó lại rất nhanh ôm lấy Hữu Thiên, sợ tới mức Hữu Thiên đem gà ném tới trên mặt đất, đưa tay vuốt lưng Tuấn Tú đang run rẩy.

Ui chao. . . . . . con gà lại chạy nữa rồi. . . . . .

Như vậy ngày qua ngày bình thản nhưng lại bất bình đạm

Mỗi ngày buổi sáng đầu tiên mắt nhìn đến chính là Tuấn Tú ngủ say sưa, quần áo là Tuấn Tú thắt cho, điểm tâm là ăn cùng Tuấn Tú, khi tắm Tuấn Tú chà xát phía sau lưng, khi nóng Tuấn Tú ở một bên quạt cho mình, buổi tối động dục cũng sẽ cùng Tuấn Tú làm. . . . . .

Hữu Thiên minh bạch cuộc sống của chính mình là từ thân ảnh của Tuấn Tú tạo thành….

Ngày đó buổi chiều không đến năm giờ cũng đã dùng xong bữa tối, Hữu Thiên buông chiếc đũa, hướng lão phu nhân nói,

“Mẹ. . . . . . con nghĩ hôm nay buổi tối đi theo Tuấn Tú cùng nhau đến thôn đi dạo. . . . . .”

Lão phu nhân thực kinh ngạc, nàng cũng biết Hữu Thiên hiện tại có thể đi có thể nói, nhưng là đi khỏi Phác gia, rời đi tầm mắt của nàng nên nàng vẫn rất không yên tâm.

“Ở trong sân đi dạo là được rồi. . . . . . còn đòi ra ngoài thôn là như thế nào?”

“Mẹ! ! ~~~” , Hữu Thiên mặc kệ, “Thân thể con đã khôi phục tốt lắm! Con nghĩ muốn ra khỏi Phác gia một tí cũng không được sao ? Mẹ vẫn còn cảm thấy con là một con ma bệnh à !”

Lão phu nhân sợ Hữu Thiên sinh khí, liền nhìn nhìn Tuấn Tú,

“Tú Tú nhớ dặn hắn sớm một chút trở về, đừng đi xa quá. . . . . .”

Hữu Thiên một khắc bước chân ra khỏi Phác gia, thật sâu hô hấp một chút,

“A ~~~~~ ở bên ngoài không khí thật là mát mẻ ! !”

“Cũng như vậy thôi. . . . . .” , Tuấn Tú nở nụ cười, “Đi chậm một chút ~~~”

Hữu Thiên đi đến ruộng lúa bên kia, có một bãi đất trống cây cỏ xanh um, hắn lảo đảo hai cái cánh tay, như học con chim nhỏ tập bay.

“Ngươi thật sảng khoái a!” , Tuấn Tú ở phía sau theo sát.

“Xanh mượt đích ruộng lúa, hiện tại ta đang dùng tay vỗ về nó! Cảm giác thật sự là quá tuyệt vời! Còn có. . . . . . Tú Tú ngươi nghe, có tiếng cẩu kêu ở trong thôn, có tiểu hài tử khóc nháo, còn có thôn nhân vừa đi làm về vừa ca hát. . . . . . thật là hay!!!”

Tuấn Tú không biết nên nói cái gì, điều này là bình thường nhưng đối với Hữu Thiên đó là sự hay ho đầy mới lạ, hắn lớn như vậy vẫn là lần đầu tiên ra ngoài

“Ngươi nếu thích, ta về sau thường thường đi với ngươi ra đây. . . . . . Chúng ta còn có thể xin nương cho đi xa hơn, chúng ta có thể đi các tỉnh lân cận, đi nắm núi, ngắm sông, ngắm những văn hóa khắp mọi nơi. . . . . . Chỉ cần ngươi khôi phục thật tốt tốt, không lo ta vướng mắc, ta liền mang ngươi đi!”

Tuấn Tú một phen giữ chặt tay Hữu Thiên, như muốn giữ chặt lại hữu Thiên gần như cao hứng đến phát điên…..

“Ta sẽ cố gắng, Tuấn Tú, ngươi xem ta hiện tại mỗi ngày đều có tiến bộ, ta chính là hướng ngươi, hướng ngươi vừa rồi nói trong lời nói, ta phải làm cho mình cường tráng hơn ngươi”

Tuấn Tú mỉm cười gật đầu.

“Đúng rồi Tú Tú, nhà ngươi có xa hay không. . . . . .?”

Tuấn Tú không nói gì. . . . . .

“Kỳ thật. . . . . . cha của ta, hắn. . . . . sau khi cầm tiền thì biến mất, ta trở về một chuyến, hắn để lại phong thư nói chúc ta sống với ngươi hạnh phúc cả đời, hảo hảo chiếu cố ngươi, hắn sợ ta với ngươi bất hòa liên lụy đến hắn đích năm trăm lượng bạc, liền chạy nhanh đi rồi. . . . . .”

Lời nói còn chưa hoàn, Tuấn Tú liền cảm giác chính mình bị một lực rất lớn ôm lấy

“Thực xin lỗi. . . . . . Tú Tú. . . . . . Cha ngươi hắn như vậy, ngươi cũng đừng buồn ở trong lòng, ta sẽ sống với ngươi cả đời, khi ngươi già ta sẽ hầu hạ ngươi thật tốt!”

Tuấn Tú nở nụ cười,

“Ta hy vọng những lời ngươi nói, ngươi luôn nhớ kỹ!”

…………

Trời đã tối rồi, Hữu Thiên vẫn không muốn về nhà, lôi kéo Tuấn Tú cùng nhau nằm ở trên cỏ, ngắm sao trên trời.

“Về nhà đi. . . . . .” ,

“Không trở về. . . . . .” , Hữu Thiên quật cường nói, “Trong khuôn viên Phác gia chỉ có một mảnh thiên, ta xem hai mươi năm đã sớm chán ghét . . . . . . Ngươi đợi thêm một tí nữa thôi, ta luyến tiếc nơi này. . . . . .”

Tuấn Tú chiều theo hắn, nói với hắn chỉ được ngắm một chút thì phải chịu về

Hữu Thiên lôi kéo tay Tuấn Tú, đặt ở trên bụng mình, hai người trầm mặc không nói.

Đột nhiên, Tuấn Tú như nghĩ tới cái gì, bắt đầu thấp giọng khóc.

“Làm sao vậy Tú Tú. . . . . .”

Tuấn Tú xê dịch thân mình, hướng về bên sườn Hữu Thiên, gắt gao ôm thắt lưng Hữu Thiên, khóc càng lợi hại hơn .

“Suy nghĩ cái gì. . . . . .”

Tuấn Tú nhấp hé miệng,

“Ta thật cao hứng. . . . . . Hữu Thiên. . . . . . ta thật sự thật cao hứng. . . . . .”

Hữu Thiên sờ sờ đầu Tuấn Tú, chờ cậu tiếp tục nói,

“Ta xem ngươi một ngày khôi phục, một ngày hảo đứng lên, ta cảm thấy được ta thực giá trị, ta tới nơi này chiếu cố ngươi, đem ngươi chiếu cố tốt như vậy, ta cảm thấy được ta thực vinh hạnh. . . . . . thực tự hào. . . . . .”

Lúc này đổi lại là Hữu Thiên vui vẻ,

“Tú Tú. . . . . . ngươi hãy nghe cho kỹ . . . . . . Ta yêu ngươi!”

Tuấn Tú cả kinh,

“Bởi vì ta đích mệnh đều là ngươi chậm rãi chiếu cố, một chút một chút che chở, không có ngươi như thế nào có ta. . . . . .”

Tuấn Tú nghẹn ngào, nhìn thấy Hữu Thiên ngắm sao trời, ngữ khí nhẹ nhàng nói xong,

“Ngươi so với mẹ ta chiếu cố ta hì ngươi chiếu cố thân thiết hơn, chính là cái loại này, lòng ta lý nghĩ muốn cái gì, ngươi đều có thể biết, giống như ngươi là người của ông trời phái tới, đến làm định mệnh của ta!”

Hữu Thiên quay đầu lại, nhìn thấy Tuấn Tú mắt chứa lệ,

“Ngươi là ân nhân của ta, cũng là vợ của ta, ngươi hiện tại nằm ở ta bên cạnh, nắm tay của ta, thật tốt!”

Tuấn Tú không nói lời nào, cậu nghe Hữu Thiên “Thình thịch. . . . . .” tiếng tim đệp, cảm thấy được đây là âm thanh hạnh phúc nhất!

Kỳ thật làm cho Tuấn Tú khóc còn một cái nhân tố, là sợ hãi, vì cái gì sợ hãi ? Tuấn Tú cũng muốn không rõ ràng lắm, là bởi vì mình không có nhà ? Vẫn là bởi vì Đại Tiên kia cổ quái ánh mắt làm cho mình khó chịu? Vẫn là bởi vì lão phu nhân thường thường hội hướng mình phát giận? . . . . . .

Suy nghĩ nửa ngày, Tuấn Tú cảm thấy vẫn chưa suy nghĩ ra gì, vì cái gì sợ hãi đâu ? Tuấn Tú không tái nghĩ nhiều, bởi vì Hữu Thiên vừa rồi nói qua, “Ta sẽ sống với ngươi cả đời, khi ngươi già ta sẽ hầu hạ ngươi!”

Nghĩ nhiều vô dụng, Tuấn Tú ở trong lòng hướng chính mình nói, việc đầu tiên chính là chiếu cố cho thẩn thể Hữu Thiên thật tốt. Kim Tuấn Tú, không được yếu ớt!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s