Xung Hỉ

Tập 7

Sáng sớm hôm sau, vợ chồng son còn tại trên giường tỉnh giấc. . . . . .

“Làm sao bây giờ, ta cũng không dám xem cái tên Đại Tiên kia. . . . . .”

Hữu Thiên cười cười, ôn nhu nhìn Tuấn Tú trong lồng ngực mình, nhéo nhéo mũi cậu,

“Sợ hắn làm gì! Về sau hắn còn dám tái phạm thì ngươi đánh chết hắn! !

Tuấn Tú ừ một tiếng, trong lòng căn bản cao hứng không nổi, Hữu Thiên đánh gã mà lão phu nhân còn không đồng ý, huống chi là chính mình. . . . . .

Mặc quần áo rửa mặt xong, Hữu Thiên lôi kéo Tuấn Tú đến sảnh chính cùng lão phu nhân dùng bữa sáng. Kẻ khác nghi hoặc chính là, thưòng lui tới giống như là người nhà ở bàn ăn cùng nhau ăn, Đại Tiên lại căn bản không có xuất hiện.

Hữu Thiên bới cơm,

“Mẹ. . . . . . tên Đại Tiên đâu?”

“Nga. . . . . . hắn vào thành . . . . . .”

“Vào thành làm gì chứ?”

Lão phu nhân do dự một chút,

“Cái kia. . . . . . vào thành chọn cửa hàng, hắn thông thuộc phong thuỷ, có thể tìm cái cát tường. . . . . .”

Hữu Thiên buông chiếc đũa,

“Cửa hàng gì?”

“Con xem. . . . . . Hữu Thiên, Phác gia chúng ta đất rộng bao la , hàng năm canh lúa của chúng ta trong thôn xóm mua miết mà cũng không có hết, ta tính toán ở trong thành mở một cái điếm, con hiện tại có năng lực , ta tính toán về sau cho ở trong thành sinh sống. . . . . .”

“Tốt! . . . . . .” , Hữu Thiên vừa nghe đã thấy lên tinh thần, chạy nhanh qua ôm mẫu thân mình,

“Mẹ. . . . . . người rốt cục nghĩ muốn mở. . . . . . người rốt cục cũng yên tâm cho ta đi xa . . . . . .”

Lão phu nhân chưa nói cái gì, chính là theo Hữu Thiên phát ra một hai tiếng cười gượng.

Tuấn Tú giống cái người ngoài cuộc, cái miệng nhỏ vẫn chuyên chú ăn cơm.

Vào lúc ban đêm, đôi ở trong phòng.

“Ta cuối cùng cảm giác không quá thích hợp. . . . . .”

Tuấn Tú ngồi ở bàn, vẻ mặt sầu muộn,

“Này có cái gì không thích hợp, đừng đem mẹ ta nghĩ phức tạp lên, nàng làm cho ta đi xa, này quả thực . . . . . nàng thật sự là thông suốt !”

“Vậy. . . . . . hai ta có phải hay không. . . . . . chia xa nhau. . . . . . ?”

Hữu thiên ôm cổ Tuấn Tú,

“Nói bừa cái gì đâu! Hai ta ở chung với nhau thì có liên quan gì tới. . . . . .”

Tuấn Tú muốn nói cái gì, nhưng nhìn đến ánh mắt kiên định của Hữu Thiên, vẫn là đem lời nói bên miệng nuốt xuống,

“Không có gì, ta nghĩ nhiều . . . . . . Ngủ đi”

Ba ngày sau, vào lúc giữa trưa mọi người đang dùng cơm, bên ngoài có người báo Đại Tiên đã trở lại.

Lão phụ nhân kích động khó lường, chạy nhanh buông chiếc đũa kêu Đại Tiên tiến vào.

“Phu nhân. . . . . .” , Đại Tiên thấy lão phu nhân cũng là vẻ mặt kích động, “Ta đã trở về! !”

“Thế nào. . . . . . có tìm được không ?”

Đại Tiên ngồi xuống uống ngụm trà,

“. . . . . . Tìm được rồi. . . . . .”

Lão phu nhân nhìn nhìn Hữu Thiên, thử hỏi,

“Thế nào. . . . . .?”

Đại tiên cũng nhìn thấy Hữu Thiên ở đây, cũng không nói nhiều cái gì,

“Chỉ một chữ. Hảo!”

Lão phu nhân vừa nghe lời này nhất thời vui vẻ,

“Sự tình giao cho ngươi ta yên tâm, kia chúng ta ngày mai sẽ lên đường đi vào thành! !”

Hữu Thiên cũng cao hứng, nhìn nhìn Tuấn Tú, tựa hồ hưng trí cũng không cao,

“Mẹ. . . . . . Tuấn Tú nhất định phải đi theo! !”

Lão phu nhân nhất thời cương ở tại nơi đó, nhưng nếu cự tuyệt giống như không thể nào nói nổi,

“Vậy. . . . . . Tuấn Tú ngày mai đi theo nhìn xem đi. . . . . .”

Sáng sớm hôm sau, một mọi người liền ra đi , nửa ngày lộ trình, mọi người mau đến nơi. . . . . .

Xuống xe, Hữu Thiên giương mắt liền nhìn đến một cái mặt tiền cửa hàng rất là đáng chú ý, mặt tiền lớn đến không tính được, nhưng vị trí chích xác tốt lắm.

“Vào xem. . . . . .”

Tới rồi bên trong, nhìn nhìn bố cục, cũng thực hợp lý, Hữu Thiên hưng phấn mà một mực lải nhải,

“Tương lai đây là phòng thu quỹ. . . . . . Còn đây nữa, đây là quầy . . . . . A, đây nữa, đây là quầy. . . . . .”

Tuấn Tú vẫn bồi ở bên người hữu Thiên, đi theo hữu Thiên di chuyển khắp nơi, nghe hắn một mực nói “Hảo. . . . . . Hảo!”

Cùng tất cả mọi người thật cao hứng, cơm chiều là dùng ở đại tiệm ăn trong thành, Hữu Thiên còn kích động hét lên chút rượu.

Trời ngày càng tối, mọi người thương lượng cần phải trở về, Hữu Thiên có điểm say, ồn ào muốn ngay tại nơi này trụ hạ, không trở về trong thôn.

Lão phu nhân không có cự tuyệt, ngược lại thật cao hứng, cùng Đại Tiên công đạo vài câu, liền phân phó vài người đem Hữu Thiên trước dìu quay về trong phòng.

“Tuấn Tú. . . . . . ta ở đây lưu trữ cùng Hữu Thiên, ngươi trở về đi, ngươi ở đây cũng không giúp được cái gì, về nhà giữ nhà đi. . . . . .”

Tuấn Tú có điểm nghẹn khuất, nghĩ thầm rằng ta như thế nào sẽ không thể cùng Hữu Thiên ?

“Mẹ. . . . . . con cũng muốn ở lại đây. . . . . .”

“Đứa nhỏ này như thế nào không hiểu chuyện a! ! Ngươi ở lại đây không ý nghĩa! Về nhà đi thôi! Chúng ta sẽ trở về sau!”

Tuấn Tú nhìn thấy lão phu nhân ánh mắt đều trừng đi lên, cũng sẽ không nói thêm cái gì, cáo biệt phu nhân xoay người lên xe ngựa.

Gặp Tuấn Tú vừa đi, lão phu nhân vội vàng đem Đại Tiên kéo qua đến,

“Người đang ở đâu ?”

“Buổi chiều đã tới rồi, phỏng chừng hiện tại ở trong phòng ngủ chờ . . . . .”

“Vậy ngươi trở về canh chừng Tuấn Tú, đừng làm cho nó đảo loạn cái gì, ta tại đây coi chừng Hữu Thiên. . . . . . Ngày mai ta buổi sáng trở về một chuyến, hữu Thiên phỏng chừng sáng mai cũng không hy vọng nhìn đến ta, ai, lúc sau làm sao bây giờ a. . . . . .?”

“Chuyện đó dễ lắm!” , Đại Tiên cười xấu xa, “Cùng Hữu Thiên nói, khi nào đứa nhỏ ra đời thì đi gặp Tuấn Tú, nếu không nghĩ đợi đứa nhỏ sinh ra thì cũng đừng có mơ mở điếm hay gặp Tuấn Tú. Ngài thời điểm mấu chốt phái cứng rắn, ngài là mẫu thân của hắn ! ! !”

“Đùng đoàng!!!” một tiếng sét vang lớn, dọa phu nhân nhảy dựng.

Lão phu nhân gật gật đầu, tâm tình cũng thực khẩn trương,

“Ngươi lên xe đi, Phác gia rộng lớn như vậy, đêm nay liền ngươi cùng Tuấn Tú làm chủ , có chuyện gì kêu bọn hạ nhân. . . . . . Mau trở về đi thôi, coi chừng phải trời mưa! !”

Đại Tiên cáo từ lão phu nhân, xoay người thượng xe ngựa thứ hai, ai cũng không phát giác, hắn lúc lên xe liền nhìn nhìn chiếc xe ngựa Tuấn Tú tọa, cười đến rất kỳ quái. . . . . .

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s