Xung Hỉ

Tập 9

Lão phu nhân ngồi ở bàn bên kia, Hữu Thiên chắp tay sau lưng đứng ở phía trước cửa sổ, tức giận trừng mắt Tiểu Ngọc, thỉnh thoảng lại miết liếc mắt một cái mẫu thân của mình.

“Mẹ. . . . . . ngài là lập bẫy đối với con!”

Lão phu nhân cả kinh, ngẩng đầu nhìn Hữu Thiên, vừa tủi vừa tức,

“Đúng! Bẫy là do ta làm, từ lúc mà Tuấn Tú lại đây đều là kế hoạch do một tay ta dựng lên, do thân già như ta đây làm, ta vì muốn cho ngươi hảo hảo sinh mệnh !!”

“Con muốn nói đều không liên quan tới Tuấn Tú! !” , Hữu Thiên bực tức, “Mẹ đừng nói những điều xa xôi, con muốn biết chuyện từ hôm qua đến nay, mẹ rốt cuộc muốn làm gì! ?”

Lão phu nhân mắt đỏ lên,

“Hữu Thiên. . . . . . ta đã dựng lên . . . . . . nhưng đây là nguyện vọng của ta, nguyện vọng lớn nhất cả đời ta, tại sao con không suy nghĩ giùm cho mẹ hả ?”

“Con hiện tại là muốn mẹ giải thích rõ ràng, nói cho con biết. . . . . . chúng ta cùng nhau thương lượng giải quyết”

Lão phu nhân nước mắt lập tức chảy xuống dưới,

“Ta chỉ là muốn một đứa cháu để ẵm bồng, ta chỉ là hy vọng con có thể có cái đứa nhỏ, như vậy. . . . . . Phác gia chúng ta cũng coi như có người nhang khói. . . . . .Vả lại người bên cạnh con cũng phải là một người phù hợp”

“Mẹ. . . . . . mẹ muốn con hoàn mỹ hết tất cả, vậy còn Tuấn Tú? Tuấn Tú giúp con, chiếu cố con thân mình ngày càng hảo hảo, bây giờ con cường tráng khỏe mạnh rồi thì Phác gia chúng ta sinh ra kiêu ngạo không nhớ đến công lao Tuấn Tú sao ?!”

Lão phu nhân vỗ bàn, đứng lên,

“Tuấn Tú! Tuấn Tú! Tuấn Tú! Suốt ngày Tuấn Tú ! Tuấn Tú nó là nam tử, hắn không thể sinh con cho ngươi! !”

Hữu Thiên cắn cắn môi, nhìn về phía ngoài cửa sổ,

“Con không cần đứa nhỏ. . . . . . sinh ý truyền cho người khác, cũng là dòng dõi nhà Phác gia là được rồi. . . . . .”

Lão phu nhân đứng lên hướng về Hữu Thiên, tức giận vả vào miệng Hữu Thiên

“Vô liêm sỉ! Ngươi… ngươi…! Ta cho dù có vả rách miệng ngươi, ngươi cũng không nghe phải hay không ???”

Hữu Thiên quay đầu lại, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm lão phu nhân,

“Dạ! !”

Lão phu nhân ngồi bệt xuống mặt đất khóc tức tưởi, phe phẩy đầu.

Hữu Thiên nhìn nhìn lão phu nhân, nhẫn tâm không bỏ xuống, xoay người rời đi,

“Người đâu !”

Hữu Thiên gọi một người gia đinh,

“Ngươi đi đem thiếu phu nhân lại đây! !”

Tới giữa trưa vào thời điểm ăn cơm, Tuấn Tú đến nơi.

“Tuấn Tú! !”

Hữu Thiên thấy Tuấn Tú liền lập tức bước tới,

“Tuấn Tú. . . . . . làm sao bây giờ, ta hảo loạn, ta giống như phạm sai lầm , nhưng. . . . . . ngươi có biết. . . . . . ta cũng không phải thật sự nghĩ muốn. . . . . . Ta chỉ thương ngươi, ta chỉ thương ngươi! ! . . . . . . Thật sự. . . . . .”

Tuấn Tú bị Hữu Thiên gắt gao ôm lấy, nghe bao nhiêu câu nói mạc danh kì hiệu, cảm giác có điểm không đúng,

“Ngươi nói cho ta biết. . . . . . Hữu Thiên. . . . . . nói cho ta biết làm sao vậy. . . . . . ? Đi vào nhà trước nào.”

“Không đi vào! Không đi vào! Ta không muốn đi vào. . . . . . Chúng ta trực tiếp trở về Phác gia được không, về nhà! !”

Tuấn Tú còn không kịp nói cái gì, chợt nghe bên trong tiểu nha hoàn kêu to,

“Không xong rồi ! ! . . . . . . Lão phu nhân thắt cổ tự sát! ! . . . . . .”

Tuấn Tú nghe xong lời này, chạy nhanh buông ra Hữu Thiên,

“Mau vào đi xem! !”

Hai người chạy đến phòng của lão phu nhân, liền thấy lão phu nhân đã nằm ở trên giường, ánh mắt nhắm chặt , hai bên tiểu nha hoàn lau nước mắt, cùng Tuấn Tú đến đây là Đại Tiên cũng đứng một bên

“Mẹ !!!”

Hữu Thiên nhìn đến cảnh này đã sớm khống chế không được chính mình , vài bước liền bổ nhào vào lão phu nhân,

“Mẹ. . . . . . sao mẹ lại làm vậy ? Mẹ mau tỉnh lại. . . . . .”

Đại Tiên ở một bên đình chỉ nhắc tới, khóe miệng lộ ra một tia cười gian, nhưng chỉ là một cái chớp mắt, gã liền lập tức khôi phục bi ai,

“Lão phu nhân do là thương tâm quá độ , hoàn hảo không gặp chuyện gì nàng chính là tạm thời hôm mê. . . . . .”

Hữu Thiên nhẹ nhàng thở ra, nhẹ tay sờ sờ thái dương lão phu nhân,

“Mẹ. . . . . . là do con bất hiếu”

Lão phu nhân chậm rãi thế nhưng mở mắt,

“Mẹ! Người tỉnh!”

Lão phu nhân nhìn thoáng qua Hữu Thiên, cái gì cũng chưa nói, quay đầu đi,

“Tuấn Tú a. . . . . .”

Tuấn Tú cả kinh, như thế nào trước kêu chính mình a,

“Tất cả đi ra ngoài đi. . . . . . Ta cùng Tuấn Tú trò chuyện

Tuấn Tú gật gật đầu, dựa đến trước giường, vỗ vỗ vai Hữu Thiên, nhìn hắn một cái, ý bảo hắn đi trước.

Hữu Thiên hiểu ý gật đầu, đi theo mọi người đi ra ngoài.

Tuấn Tú quỳ gối bên giường lão phu nhân, không biết muốn nói gì. Lão phu nhân hốc mắt nóng lên, kéo qua tay Tuấn Tú, gắt gao nắm,

“Tuấn Tú. . . . . . ngươi là đại ân nhân của Phác gia chúng ta, ta biết rõ ngươi là cái đứa nhỏ, lúc trước cho ngươi lại đây, thật sự là do ta sắp đặt kế hoạch. . . . . . Ta. . . . . . Ta thực xin lỗi ngươi!

Tuấn Tú chạy nhanh khuyên,

“Mẹ, ngài đường xin lỗi con, con ở Phác gia trải qua cuộc sống ngày ngày tốt như vậy con thật sự còn mong gì, con thích Hữu Thiên. . . . . . cũng thích Phác gia a….”

“Nhưng Phác gia ngày càng không xong a !!!”

Lão phu nhân lập tức liền lớn tiếng,

“Tuấn Tú a. . . . . . ta van cầu ngươi. . . . . . chỉ có ngươi mới làm được, chỉ có ngươi mới có thể khuyên Hữu Thiên, ngươi cùng hắn hảo hảo nói chuyện được không ? Ta hy vọng tất cả vào ngươi ! !”

Tuấn Tú cảm giác có loại áp lực không hiểu, chính mình hoàn toàn không biết đã xảy ra cái gì, nhưng nhìn thấy lão phu nhân trên cổ còn dấu dây thừng, còn có đôi mắt chứa lệ, cậu tựa hồ cảm giác được mình là điểm mấu chốt của vấn đề. . . . . .

Cửa mở, Tuấn Tú giúp đỡ lão phu nhân đi ra, tất cả mọi người không biết nên nói cái gì,

“Ngươi lại đây giúp đỡ lão phu nhân, Tuấn Tú gọi một fia đinh, “Hữu Thiên. . . . . . ngươi theo ta sang phòng khác

Vào phòng, Tuấn Tú trực tiếp hướng ghế trên ngồi xuống, nhìn thấy Hữu Thiên, vẻ mặt trầm trọng,

“Hữu Thiên. . . . . . ta nhờ ngươi chuyện này. . . . . .”

“Ngươi nói, đừng nói cái gì ta không thích nghe”

Tuấn Tú cúi đầu,

“Ta nói việc ngươi khẳng định không thích nghe, dù sao hai ta là có cảm tình. . . . . .”

“Vậy ngươi cũng đường nói nữa”

“Nhu7gnt a phải nghiêm túc cảnh cáo ngươi!” , Tuấn Tú ngẩng đầu nhìn thẳng Hữu Thiên, “Mẹ vừa rồi thiếu chút nữa sẽ chết , ngươi nếu còn như vậy khư khư cố chấp trong lời nói, ngươi muốn….. mẹ buồn phiền mà thương tâm sao? !”

“Ta. . . . . .” , Hữu Thiên nghẹn lời, “Ta không cần người khác! Nếu chỉ vì đứa nhỏ màcùng người khác, ta… ta cảm thấy được ta có lỗi với ngươi”

Tuấn Tú ôm cổ Hữu Thiên,

“Nói cái gì ngốc nghếch vậy. . . . . . ngươi không có lỗi với ta!” , Tuấn Tú nhẹ nhàng nâng mặt Hữu Thiên, “Hữu Thiên à, ta mới cùng với mẹ thương lượng tốt lắm, này một năm là nhiệm vụ lớn nhất của ngươi, chính là chạy nhanh sinh cái đứa nhỏ, cùng cô nương kia. . . . . .”

“Tuấn Tú !!”

“Hữu Thiên ngươi đừng nóng vội. . . . . .” , Tuấn Tú nhìn thấy đôi mắt Hữu Thiên đỏ lên, “Ngươi cùng cô nương kia chính là quan hệ đúng một năm, mẹ đã muốn đưa cho nàng bạc , sau đó nàng đem đứa nhỏ sinh hạ đến liền đưa chúng ta, ta sẽ là mẹ của đứa nhỏ, ngươi sẽ là ba của đứa nhỏ, chúng ta cùng nhau dưỡng đứa bé như con của chúng ta, thật tốt a! !”

“Nhưng mà. . . . . .” , Hữu thiên cai đầu dài nhẹ nhàng chôn ở hõm vai Tuấn Tú , “Ta cảm thấy được. . . . . . ta thực có ỗi với ngươi! ! Ngươi là thê tử vĩnh viễn của ta, kỳ thật. . . . . . ta căn bản không nghĩ muốn có đứa nhỏ, ta cảm thấy được ta và ngươi cùng một chỗ, cũng đã là hoàn mỹ tốt đẹp nhất”

“Này không thể được. . . . . . !” , Tuấn Tú giả giận, “Không có nghe nói qua đứa nhỏ là ràng buộc cảm tình sao? Có tiểu hài tử chúng ta mới là đầy đủ, liền này một năm, qua thì tốt rồi, a !”

“Vậy một năm. . . . . . ngươi làm sao bây giờ?”

“Ta?” , Tuấn Tú nghĩ nghĩ, “Vì cho ngươi hết sức chuyên chú sinh đứa nhỏ, ta quyết định chính mình ở nông thôn, ngươi ở trong thành tranh thủ vừa chắm sóc cô nương kia cho tốt, vừa làm ăn buôn bán lương thực, sau đó qua một năm, ngươi nguyện ý trở về nhà, không muốn về nhà thì liền đem ta tái nhận trong thành đến, sau đó hai ta nuôi đứa nhỏ, này nhiều hạnh phúc! !”

“Cái gì? !” , Hữu thiên bất bình, “Ngươi là nói một năm hai ta cũng không gặp nhau?”

Tuấn Tú gật gật đầu,

“Vì cho ngươi hảo hảo cùng Tiểu Ngọc có đứa nhỏ, ta sẽ không đến quấy rầy , khi nào thì có đứa nhỏ rồi nói sau. . . . . .”

“Như vậy sao được a. . . . . .” , Hữu thiên lắc đầu, “Chính ngươi ở nông thôn trụ a?”

“Nông thôn rất tốt, ở trong kinh thành ta không thích ứng. . . . . .” , Tuấn Tú mỉm cười, “Mẹ cùng tên Đại Tiên cũng ở đây trụ, Phác gia cũng không thể không có chủ, ta ở gần đó sẽ luôn luôn trông coi .”

Hữu Thiên nhìn Tuấn Tú, nghẹn ngào cái gì đều nói không được, xem Tuấn Tú trong trẻo ánh mắt, Hữu Thiên chậm rãi đem mặt tới gần, in lên môi Tuấn Tú

Tuấn Tú chậm rãi nhắm mắt lại, chuyên tâm hôn Hữu Thiên, lệ nơi khóe mắt lặng lẽ rơi.

“Hữu Thiên. . . . . .” , Tuấn Tú nghĩ thầm,rằng, “Ta cũng khổ sở, ngươi không biết ta tối hôm qua sợ hãi nguyên một đêm không ngủ a, ta thật sự không muốn ly khai ngươi, nhưng vì ngươi, ta có thể làm tất cả, cũng chỉ có trước buông ra ngươi. . . . . .”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s