Xung Hỉ

Tập cuối

Xe ngựa vững vàng đích chạy hai canh giờ mới vừa tới Phác gia ở nông thôn

Xe đứng ở cửa viện, Hữu thiên trước lủi xuống xe, nhìn nhìn chính mình đích ‘ lão gia ’, khóe miệng không khỏi đích hướng lên trên kiều, thật sâu địa hô hấp một ngụm, vẫn là không khí ở nông thôn ngọt ngào a….

Hữu Thiên xoay người, đem lão phu nhân dìu xuống xe, lão phu nhân ôm đứa nhỏ, rất là cẩn thận.

“Vào đi thôi, ha hả, kêu hạ nhân thông tri Tuấn Tú một chút, ta đã trở lại.”

“Dạ! !” , Hữu Thiên đi mau vài bước tiến đến viện, mấy gia đinh đang quét rác thấy Hữu Thiên, lập tức kích động

“Thiếu gia đã trở lại! !”

“A. . . . . . đã lâu không thấy , ha ha. . . . . .” , Hữu Thiên nhìn chung quanh một chút sân nhà mình, không có giống Đại Tiên nói có cái gì biến hóa lớn a, cũng không có nhiều hấp dẫn, ngược lại. . . . . . có điểm có vẻ không khí trầm lặng. . . . . .

“Thiếu gia đã trở lại thật tốt quá, lão phu nhân có trở lại không thưa ngài ?”

“Ừ. . . . . . Lão phu nhân cũng đã trở lại, nàng ở phía sau ôm cục cưng. Ha ha. . . . . .”

Trong viện nhiều người chạy lên, gia đinh vừa nghe thiếu gia và lão phu nhân đã trở lại, đều thực hưng phấn mà chạy đến tiền viện đón tiếp, “Chúc mừng thiếu gia có quý tử a! !”

Hữu Thiên một bên cùng bọn hạ nhân đáp lời, một bên chờ Tuấn Tú đến. Mặc kệ trong viện bao nhiêu người, Tuấn Tú đến đây, trước toát một ngụm nói sau. . . . . .

Lão phu nhân ôm đứa nhỏ cũng vào trong, cái này càng náo nhiệt , bọn hạ nhân nhướng cổ muốn nhìn rõ ràng tiểu thiếu gia hình dáng ra sao “A… Tiểu thiếu gia đáng yêu quá đi !”

Trong viện náo nhiệt hảo một trận, Hữu Thiên dần dần cảm giác không đúng, bọn hạ nhân trên cơ bản đều đến đông đủ , vậy Tuấn Tú đâu?

“Thiếu phu nhân đâu? Như thế nào còn không có đến? Các ngươi nhanh đi tìm người thỉnh đi! !”

“Hả? ? ! !”. Vốn đang nháo ầm ầm, sân lập tức im lặng xuống dưới, tất cả mọi người như bộ dáng ăn nhầm dược

“Làm gì mà thất thần vậy? Nhanh đi.”

“Thiếu gia. . . . . .” , một nam tử quét rác mở miệng , “Tuấn Tú không phải cấp tiểu thiếu gia xung hỉ sao ?”

Hữu Thiên mộng , “Cái gì kêu. . . . . . cấp tiểu thiếu gia. . . . . . xung hỉ ? !”

“Là Đại Tiên nói a, tiểu thiếu gia sinh không được, đều lại do hắn, cho nên chúng ta liền lấy hết huyết của hắn”

“Các ngươi nói gì. . . . . . Các ngươi đem Tuấn Tú. . . . . .”

“Đại thiếu gia, chúng ta cũng là nghe Đại Tiên nói, vốn chúng ta là muốn cứu Tuấn Tú, nhưng …”

“Đại tiên? !”

“Đúng vậy. . . . . . ngày đó nhớ rõ chúng tôi nghe Tuấn Tú hô to liền chạy đến thì nhìn thấy trên người hắn đều đầy huyết, cổ tay bị cắt rất sâu. Đại Tiên nói gã là ở sát yêu trừ quỷ, cho nên. . . . . . chúng ta cũng chỉ có thể nghe Đại Tiên liền đem Tuấn Tú giết chết”

Trong nháy mắt, Hữu Thiên cảm giác thiên toàn địa chuyển, đầu mình như là đã trúng một chưởng, đau đến toàn thân

Đau đầu dục nứt ra, Hữu thiên nhanh nhắm mắt lại, một màn đêm đó mạc nhớ lại dường như đến trong đầu lái đi không được. . . . . .

“Đây là cái gì! !”

“Là máu tươi của cáo già ở nông thôn, mau mau đưa cho Hữu Thiên đem đồ trên trán Tiểu Ngọc”

“Tiểu Ngọc, đây là huyết cáo già mà Đại Tiên lấy được từ nông thôn, ta giúp ngươi đồ ở trên trán, ngươi nhất định không sao hết! !”

“Ngươi quá tuyệt vời Tiểu Ngọc, ngươi sanh ra con của chúng ta. . . . . .”

“Có lẽ là con cáo già kia đã phù hộ chúng ta, huyết của nó có lẽ thật sự là linh vật. . . . . .”

Hữu Thiên nghe không rõ âm thanh chung quanh , chỉ cảm thấy trước mắt tất cả đều là hắc ám, còn có một đôi tay, dính đầy máu tươi, không ngừng đang run đẩu. . . . . .

Nguyên lai cái bình đó còn nhiệt, là huyết của Tuấn Tú !!!

Hữu Thiên ngã xuống đất, mất đi ý thức. . . . . . . . . . . .

………………..

Qua ba ngày, Hữu Thiên rốt cục tỉnh lại.

Vừa mở mắt, phát hiện hoàn cảnh rất quen thuộc, là phòng ngủ của mình, là trương giường của mình

Hữu Thiên nhắm chặt mắt, lệ vẫn ngã nhào xuống dưới. . . . . .

Không thể ngủ, trong mộng tất cả đều là bóng dáng Tuấn Tú, chính mình khống chế không được suy nghĩ tưởng tượng, Tuấn Tú là bất lực đến cỡ nào tại nơi vũ đêm bị Đại Tiên bức ở góc tường, lại là như thế nào bị Đại Tiên chém cổ tay, cậu la lên, cậu sắp chết! Nhưng người tới lại đem cậu kiềm trụ, một chút một chút địa làm cho cậu. . . . . .

“A A A! ! ! ! ! ! ! !”

Hữu Thiên la to, loại này bóng đè càng không ngừng ở hắn trước mắt phiêu diêu, hắn một nhắm mắt, liền hiện lên hình ảnh này, còn có tiếng kêu của Tuấn Tú, nước mắt của Tuấn Tú, Tuấn Tú cười khổ, Tuấn Tú dần dần mất đi……….

Lão phu nhân nghe được tiếng kêu nhanh chóng tới, chạy đến bên giường, nhìn đến Hữu Thiên như vậy, cũng bắt đầu khóc, “Con ngoan. . . . . . con. . . . . . không cần như vậy. . . . . .”

“Mẹ. . . . . .” , Hữu Thiên ách giọng, chiến run rẩy vươn tay, túm tay áo lão phu nhân. “Tuấn Tú. . . . . . Tuấn Tú thật sự. . . . . . đã chết rồi hả mẹ?”

Lão phu nhân che mặt, khóc đắc lợi hại hơn ,

“Mẹ. . . . . . mấy tên gia đinh giết Tuấn Tú ở đâu ?”

Lão phu nhân khóc không thành tiếng, “Bọn họ đem thi thể Tuấn Tú. . . . . . ném tới. . . . . . ném tới phía sau núi. . . . . . “

Hữu Thiên nhãn lệ cũng phạm, nghẹn ngào đứng dậy xuống giường, phê kiện quần áo tựu ra môn ,

“Hữu Thiên! !.” , lão phu nhân ở phía sau hảm, “Một tháng ! ! Tuấn Tú bị ném tới kia. . . . . . hơn một tháng , tìm không thấy ! !”

Hữu Thiên không có quay đầu lại, lập tức đi ra gia môn.

Bầu trời âm trầm chuyển mây , thường thường đánh một cái sấm rền. . . . . .

Hữu Thiên lảo đảo thân mình, ở sau núi tìm chung quanh, khô ách giọng một mực kêu gọi

“Tuấn Tú. . . . . . Tuấn Tú. . . . . .”

Này phiến đất hoang thượng, không có người đến, nếu thật sự trong nhà không có đủ tiền để an tang mới là bất đắc dĩ đem tới đây.

Hữu Thiên chung quanh tìm, mặt đất khô cằn, không có bóng dáng Tuấn Tú. . . . . .

“Tuấn Tú a. . . . . . Hữu Thiên là đại hỗn đản, Hữu Thiên không có cứu ngươi, Hữu Thiên hại ngươi chết vô nơi táng thân, ngươi đi ra. . . . . . đến đem Hữu Thiên tấu một chút, ngươi cũng có thể lấy lại huyết của ta a”

Hữu Thiên không ý thức ở một mảnh mồ đi tới, “Hữu Thiên đáp ứng ngươi , không để ngươi cô đơn một mình”

Nói xong Hữu Thiên tại chỗ quỳ xuống , nước mắt theo mũi cốt hoạt đến môi khô khốc thượng, chung quanh giống như vang lên thanh âm quen thuộc. . . . . .

“Cảm thụ của ta a. . . . . . Không có cảm thụ gì cả, chỉ có nguyện vọng. . . . . . ta nghĩ cho ngươi. . . . . . sớm một chút hảo.”

“Ngươi nếu thích, ta về sau thường thường đi với ngươi ra đây. . . . . . Chúng ta còn có thể xin nương cho đi xa hơn, chúng ta có thể đi các tỉnh lân cận, đi nắm núi, ngắm sông, ngắm những văn hóa khắp mọi nơi. . . . . . Chỉ cần ngươi khôi phục thật tốt tốt, không lo ta vướng mắc, ta liền mang ngươi đi!”

“Thực xin lỗi. . . . . . Tú Tú. . . . . . Cha ngươi hắn như vậy, ngươi cũng đừng buồn ở trong lòng, ta sẽ sống với ngươi cả đời, khi ngươi già ta sẽ hầu hạ ngươi thật tốt!”

“Ta hy vọng những lời ngươi nói, ngươi luôn nhớ kỹ!”

“Hữu Thiên ngươi đừng nóng vội. . . . . Ngươi cùng cô nương kia chính là quan hệ đúng một năm, mẹ đã muốn đưa cho nàng bạc , sau đó nàng đem đứa nhỏ sinh hạ đến liền đưa chúng ta, ta sẽ là mẹ của đứa nhỏ, ngươi sẽ là ba của đứa nhỏ, chúng ta cùng nhau dưỡng đứa bé như con của chúng ta, thật tốt a! !”

“Vì cho ngươi hết sức chuyên chú sinh đứa nhỏ, ta quyết định chính mình ở nông thôn, ngươi ở trong thành tranh thủ vừa chắm sóc cô nương kia cho tốt, vừa làm ăn buôn bán lương thực, sau đó qua một năm, ngươi nguyện ý trở về nhà, không muốn về nhà thì liền đem ta tái nhận trong thành đến, sau đó hai ta nuôi đứa nhỏ, này nhiều hạnh phúc! !”

“Ừm. . . . . . Chúng ta sẽ không xa nhau nữa. Chỉ một năm thôi, Hữu Thiên a”

“Hữu Thiên! ! Chú ý thân thể! ! Một năm ta không có nhưng ngươi phải luôn nhớ tự chiếu cố chính mình nha!!!”

Hữu Thiên che cái lổ tai, điên cuồng lắc đầu, trong óc tất cả đều là tiếng nói của Tuấn Tú, không bỏ ra được, vĩnh viễn không bỏ ra được. . . . . .

“Tuấn Tú. . . . . . chúng ta đã hứa một năm sau sẽ gặp lại, chỉ một năm thôi mà……. Một năm………. người đã mất”

“Hữu Thiên đã trở lại ! ! Hữu Thiên đã trở lại! ! Tuấn Tú! ! Ngươi ở đâu. . . . . . Hữu Thiên không bao giờ … lại đi nữa, chính là ngươi ở đâu a. . . . . .!!!”

Hữu Thiên khản đặc tiếng gào rống vang vọng khắp nơi ở bãi đất tha ma , nhưng đáp lại hắn chỉ có một đại lôi,

“Xoẹt !!! Ầm !!!”

Vài tiếng tiếng đập cửa, lão phu nhân lập tức đứng lên, “Khẳng định là thiếu gia đã trở lại! Nhanh đi cấp thiếu gia mở cửa! !”

Cửa vừa mở ra, thấy quả nhiên là Hữu Thiên cả người ướt đẫm

“Hữu Thiên a. . . . . . con như thế nào như vậy , để làm chi tra tấn chính mình. . . . . . nhanh đi đổi sạch sẽ quần áo.”

Hữu Thiên ngẩng đầu, hướng lão phu nhân cười, “Mẹ. . . . . .”

Lời còn chưa dứt, Hữu Thiên một đầu ngã quỵ. . . . . .

Một tháng sau, Phác gia quải nổi lên bạch màn, hồi hương đường nhỏ thượng, tất cả đều là Phác gia tang sự tát tiền giấy. . . . . .

Người trong thôn nói, người nam hài xung hỉ cho thiếu gia Phác gia đã chết nên thiếu gia không vui liền đi theo người vợ của hắn….

Có người lại kể rằng, Phác thiếu gia cũng có quá một người vợ nhỏ sinh đứa con, kết quả người vợ nam hài bắt đầu ngã bệnh, sau lại chết . Phác thiếu gia thống khổ, đầu tiên là sinh bệnh, sốt cao không lùi, hồ ngôn loạn ngữ, khi hỉ khi bi. . . . . . Không thầy thuốc nào trị được bệnh cho hắn , Phác thiếu gia thân thể trở về bộ dáng cũ như trước khi xung hỉ. . . . . . cuối cùng hắn đã chết.

Haiz, người trong thôn cảm thán, tóm lạimột câu, cuối cùng cũng đã chết

Hữu Thiên phiêu ở không trung, nghe này đó lắc lắc đầu,

“Ê. . . . . . Đi mau lên”

Hữu Thiên quay đầu lại, quỷ âm phủ cả người trắng bóc, thúc giục mình đi nhanh

“Quỷ đại nhân. . . . . . tới âm phủ, ta có thể hay không gặp lại người thê tử đã từng cùng ta ở dương gian ?”

“Phải có duyên mới được, hắn nếu trong lòng còn nhớ thương ngươi, sẽ ở cầu đầu thai mà chờ ngươi”

Hữu Thiên khóe miệng khinh dương, gật gật đầu. . . . . .

……………………

Diêm Vương tra xét sổ ghi chép, Hữu Thiên không tạo nghiệt gì, tuyệt bút vung lên, đi đầu thai đi! !

Hữu Thiên đi theo quỷ đại nhân đến cầu đầu thai, lão bà bà cho hắn một chén nước,

“Uống hết đi, quên mất kiếp trước, chuyển thế đầu thai”

Hữu Thiên cầm cái chén, chậm chạp không chịu uống,

Quên mất kiếp trước? Tuấn Tú. . . . . . ta làm không được, làm sao bây giờ. . . . . .?

“Cùng nhau uống?”

Hữu Thiên nghe nói, kinh ngạc quay đầu.

Tuấn Tú chính bưng cái chén cười hỏi hắn,

“Nam đứa nhỏ này thực quật cường, vẫn ở trong này chờ, chậm chạp không chịu đi đầu thai. . . . . .”, Lão Mạnh bà một bên nở nụ cười

“Ta đợi tới lúc này….”

Tuấn Tú hướng Mạnh bà gật đầu mỉm cười, lại bị Hữu thiên đại lực vòng vo lại đây, hung hăng ôm lấy , “Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi. . . . . .”

Tuấn Tú hoàn trụ thắt lưng Hữu Thiên, “Ta chưa từng hận qua, đã không cùng nhau sống nửa đời sau nên ta phải đợi , cùng ngươi cùng nhau kiếp sau cả đời. . . . . .”

Hữu Thiên rơi lệ đầy mặt, dùng sức gật đầu,

“Chúng ta hôn lễ ngay cả rượu giao bôi cũng chưa uống, này chén, ta cùng với ngươi giao bôi nha”

Hai người vươn cánh tay, vòng qua cổ tay đối phương, đem chén đưa đến chính mình bên miệng,

“Tuấn tú, ta sợ. . . . . . ta sợ ngươi quên ta. . . . . .”

“Uống hết chén này cái gì cũng không nhớ rõ , nhưng kiếp nầy duyên phận chưa hết, kiếp sau chúng ta chắc chắn tái tục tiền duyên đi. . . . . .”

Hữu Thiên nhìn Tuấn Tú, ánh mắt chắc chắc

Hai người cười, ngửa đầu ẩm hạ này vong thế nước. . . . . .

…………………………

Hàn Quốc nhiều năm sau

“Tuấn Tú, làm gì vậy ? Mau vào ngủ”

“Ừ, đang viết nhật kí, gần xong rồi”. Tuấn Tú khép lại cuốn nhật kí, ngoan ngoãn quay về phòng, nhẹ nhàng lên giường kéo tay Hữu Thiên gối đầu lên

“Tuấn Tú”

“Hửm ?”

“Ta vĩnh viễn sẽ nắm chặt tay ngươi, Hữu Thiên mãi mãi là cây dù che mưa, che nắng cho ngươi”

“Ân khang khang, đã biết, ngủ đi….”

Hạnh phúc đời này, hai người đáng giá có được.

HOÀN

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s