Nhưng vi quân cố

Tập 1 : Danh bộ khoái Kim Tuấn Tú.

Liễu Huyền là một thị trấn nhỏ nhất, nhưng vì chỗ này phụ cận với bến cảng sông lớn nên dọc theo ven bờ thường có kẻ trộm cướp chạy trốn tới nơi này. Bởi vậy thị trấn tuy nhỏ, Ngũ Độc Câu Toàn, nếu có người nói ở đầu đường phía nam Triệu Lão Nhi bán đậu hũ chính là quần thần trong triều đình dán năm mươi lăm bảng cáo thị ‘Ai bắt được toàn bộ cướp trong huyện này sẽ được ba nghìn khối bạc’, phản ứng đầu tiên của hắn hẳn là phải đi huyện nha thông báo, mà không phải nghĩ muốn thế nào là được thế ấy. Buổi sáng hôm nay lúc ngồi ăn đậu hủ còn nhìn thấy hắn bị Lí đồ tể đánh một quyền không dám hoàn thủ đâu —— đương nhiên Lí đồ tể cũng thực có thể là hái hoa tặc Lí tơ bông.

Nhiệm vụ của Kim Tuấn Tú, chính là mỗi ngày ở trên đường tìm kiếm truy nã phạm nhân, đem bọn họ bắt về quy án. Thường có người nói, nếu cậu không phải là bộ khoái, bắt được thì tiền thưởng cũng đủ cậu ăn sung sướng trong mười năm.

Nhưng Kim Tuấn Tú là bộ khoái, một chức bộ khoái be bé nhận được bổng lộc từ triều đình. Cho dù bắt bao nhiêu đo tặc đi chăng nữa thì nhiều nhất cũng chỉ có thể lĩnh một hoặc hai lượng bạc, còn thường thường bị mọi người ôm lấy mời khách tốn sạch sẽ. Bất quá nhân sinh trên đời, tiền là vật ngoài thân, Kim Tuấn Tú vẫn luôn nói như vậy. Nam tử hán, vì chút đồng tiền mà so đo, rất không có ý nghĩa —— đương nhiên, ý nghĩa này tới cuối mỗi tháng thì cậu biến mất vài ngày, chờ khi nào đến tháng nhận bổng lộc mới trở về.

“Rượu trong ly khoái ý đao, nam nhi giang hồ tự tiêu dao ~” vừa nghe giọng hát khàn khàn, chỉ biết là Kim Tuấn Tú đang “Tuần tra” lại đây . Thật ra thanh âm của Kim Tuấn Tú cũng coi như trầm thấp dễ nghe, nhưng ca thì cứ như giọng em bé gào khóc, làm cho hàm răng người ta đều ngứa, thật muốn cắn cậu một cái.

“Kim bộ khoái, Huyện thái gia đang tìm ngài!” Một người vừa lên tiếng lập tức được chung quanh mọi người cảm kích, Kim Tuấn Tú đối hắn gật đầu: “Đã biết, ta sẽ trở về, phiền toái ngài .”

Dứt lời xoay người, bóng dáng cao ngất nhanh chóng rời đi, lưu lại một người nhiều chuyện, nghị luận.

“Tuấn Tú.” Chu Thiên Nguyên ngồi ở giữa đại đường, hữu khí vô lực hé ra hải bộ công văn, “Người này dọc theo ven sông một đường đi về phía đông, có người nói vài ngày trước đó ở cánh rừng bên bến tàu nhìn thấy hắn hạ thuyền, đi đến Liễu Huyền. Cấp trên kêu ta mau chóng quơ được nhân, ngươi tận lực tìm đi.”

“Lão gia, cho dù người nọ không nhìn lầm, mặc dù đi về phía Liễu Huyền thì cũng không phải là đến Liễu Huyền a. Nếu phạm nhân đều xuẩn đến mức chủ động bại lộ hành tung, thì chúng ta cần gì phải làm bộ dang khoái.” Kim Tuấn Tú nhíu mày, làm khuôn mặt tuấn tú nhăn lại như khổ qua, “Ty chức tận lực, nhưng nếu người nọ không ở Liễu Huyện, ty chức cũng vô pháp.”

“Ngươi và ta đều biết nói đạo lý, nhưng quan trên không nhất định chịu a!” Chu Thiên Nguyên thở dài, “Tuấn Tú, tóm lại ngươi hãy cố hết sức làm, ta cũng biết tri phủ làm khó ta, nhưng ta chỉ là cấp dưới, sao có thể nhiều lời? Bất quá nghe nói đây là kẻ trộm hàng đầu có võ công rất cao, bại dưới tay của thuộc hắn là không ít cao thủ trong gian hồ, phỏng chừng hắn cũng không phải chạy trốn tới nơi, có thể sẽ không giấu kín hành tung.”

Kim Tuấn Tú mở công văn, mày nhất thời vừa nhíu: “Điệp Luyến Hoa. . . . . . Hái hoa tặc?”

Chu Thiên Nguyên gật đầu: “Là hái hoa tặc, công văn nói dấu chân hắn dẫm đạp khắp nơi trên đại giang nam bắc, tàn phá vô số nữ tử. Tuấn Tú, người này có thể rất khó đối phó a!”

“Ty chức biết!” Kim Tuấn Tú đứng thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị, “Hắn nếu dám đến nơi này, cũng đừng trách ta làm cho hắn không còn tồn tại!”

Trên người cậu nổi lên sát ý, cuộc đời hận nhất là hái hoa tặc, một kẻ hủy cả đời người ta, tội danh này xử trảm cũng chưa đủ. Ỷ vào thân thể cường đại mà hiếp bức nhỏ yếu, người như thế quả thực không phải nam nhân!

Công văn viết bao nhiêu tội danh đều bày ra, nghĩ tới hắn mà lòng đầy căm phẫn, quả muốn đem người nọ bắt nhanh về quy án. Xoay người sải bước đi ra huyện nha đại đường, đều đã quên tạm biệt Huyện thái gia. Chu Thiên Nguyên cười khổ: chỉ biết cậu sẽ có phản ứng này, quan trên thúc giục gấp, án tử này không thể không giao cho cậu xử lý.

Nhưng luôn lo lắng a, Điệp Luyến Hoa võ công cao cường, còn quỷ kế đa đoan. Tuấn Tú tuy rằng cũng thật thông minh, nhưng chỉ sợ sự thẳng thắn chính trực của cậu lại hại chính cậu.

Ai! Cho dù bắt được người này, cầu mong Tuấn Tú ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì !

Advertisements

4 thoughts on “Nhưng vi quân cố

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s