Nhưng vi quân cố

Tập 2 : Bắt dâm tặc như thế nào?

Kim Tuấn Tú vòng vo ở thị trấn bảy tám tiếng đồng hồ, Hàn bộ khoái rốt cục nhìn không được : “Kim đầu ơi, hái hoa tặc bình thường khinh công đều đặc biệt giỏi, tính cảnh giác lại cao, cho nên muốn bắt hái hoa tặc, tốt nhất là dụ rắn ra khỏi hang, ôm cây đợi thỏ không phải hay sao .”

“Hừ.” Kim Tuấn Tú xem thường, “Tiểu Hàn, không phải lúc nào cũng áp dụng vô thành ngữ, ngươi nói cho ta biết chúng ta phải dùng ‘Gậy ông đập lưng ông’ như thế nào đây?”

“Đương nhiên là thả ra tin tức nói Liễu Huyện chúng ta có đại mỹ nữ, nếu là hái hoa tặc nhất định sẽ thích chuyện này, chỉ cần hắn gần nhất. . . . . .” Hàn bộ khoái hắc hắc cười xấu xa, “Chúng ta là có thể bố trí bẫy bắt hắn – một con đại rùa .”

Kim Tuấn Tú liếc mắt một cái: “Ý kiến của Hàn bộ khoái thật sự là hay, tiểu đệ ngu dốt, xin hỏi đại mỹ nữ ở nơi nào?”

“. . . . . . Tùy tiện tìm khuê nữ nhà ai là được rồi, đưa tin đồn lan ra. Dù sao ở Liễu Huyền này các tiểu thư nhà giàu cũng chưa từng bước chân ra khỏi gia, ai biết bộ dạng các nàng ra sao!” Hàn bộ khoái sửng sốt, lập tức đáp.

“Vậy à. . . . . .” Kim Tuấn Tú trầm ngâm một chút, “Hàn bộ khoái, chúng ta phải đưa tin đồn ra như thế nào? Nói lúc đi dâng hương không cẩn thận nhìn đến diện mạo của tiểu thư kia? Nói trên đường phố gió thổi vải rèm che kiệu lên?”

“Cái nào cũng được, thấy thế nào thì có quan trọng gì, cần gì phải đi giải thích rõ ràng” Hàn bộ khoái kỳ quái nhìn Kim Tuấn Tú, không rõ cậu hỏi vấn đề này để làm chi.

“Tiểu Hàn, ngươi có biết đối với nữ tử mà nói, danh dự có bao nhiêu trọng yếu? Nếu chúng ta nói như vậy, đừng nói vạn nhất chúng ta thất bại hại cô nương kia bị tặc tử làm nhục, cho dù hết thảy thuận lợi, nàng về sau chỉ sợ chẳng dám đi ra ngoài .” Kim Tuấn Tú lắc đầu thở dài, “Biện pháp này rất hại nhân, quyết không thể dùng.”

“Kia. . . . . . Chúng ta có thể. . . . . . Đến kỹ viện tìm một nữ tử. . . . . .” Hàn bộ khoái căm tức Kim Tuấn Tú nói ngày càng nhỏ, “Kêu nàng giả trang làm tiểu thư. . . . . .”

“Rất nguy hiểm , Điệp Luyến Hoa thực giảo hoạt, không thể lấy người không liên quan đến mạo hiểm.” Kim Tuấn Tú lắc đầu, “Cho dù cô nương là người bán rẻ tiếng cười của mình, nhưng cũng không nên bị người khác dẫm đạp”

“Vậy kêu người có liên quan đến mạo hiểm, Kim đầu ngươi giả trang mỹ nữ đi!” Này không được kia không được, ngay cả kỹ nữ đều sợ thất thân à? Hàn bộ khoái một bên lải nhải trong lòng, một bên nén giận nói. Kim Tuấn Tú vừa nghe thiếu chút nữa té ngã, ho khan vài tiếng áp chế xuống: “Tiểu Hàn, ngươi xem ta trang điểm giống nữ nhân sao? Ngươi trang điểm thì giống hơn ta.”

Nếu bàn về diện mạo, Hàn bộ khoái hiển nhiên so với Kim Tuấn Tú kém đến xa. Nhưng vóc người Kim Tuấn Tú thật dài, tuy rằng không phải cường tráng vai u bắp thịt, nhưng cũng rắn chắc. Rõ ràng tất cả mọi người là mặc quần áo xanh đen, nhưng chỉ có cậu lại vá thêm vải bố trên người mà lại hiện rõ khí chất hơn người khác. Không gầy yếu cũng không mập mạp, lỗi lạc đứng đắn, chợt cơn gió thổi vạt áo cậu làm cho cậu thoạt nhìn nhẹ nhàng như tiên vậy. Vóc người đẹp, hé ra gương mặt khí khái anh hùng, tràn đầy hình tượng hiệp khách giang hồ. Nồng đậm mày kiếm tô điểm thêm gương mặt anh khí, một đôi mắt lanh lợi sáng như trăng rằm, người xem đều không dứt mắt ra được. Khó trách các cô nương ở Liễu Huyền này mỗi khi nhìn đến cậu đều thẹn thùng bộ dạng, thật sự là. . . . . . Giữa muôn vàn cây trúc lại toát ra một cây trúc vừa cao vừa tráng lại vừa đẹp a!

“Chỉ biết cười nhạo bộ dạng của ta.” Hàn bộ khoái nghĩ đến đây, bi ai nhìn nhìn chính mình rồi nhìn lại Kim Tuấn Tú —— Ôi, bả vai cậu ta cũng ngang bằng với mình, quả thực là chọc người mà ! Hắn ai oán, đem chuyện hái hoa tặc để qua sau đầu.

Kim Tuấn Tú nhíu mày, xem ra, vẫn chỉ có thể dựa vào chính mình. Hái hoa tặc bình thường hoạt động vào buổi tối, trong khoảng thời gian này cậu sẽ ngủ ít lại, buổi tối đi tuần tra nhiều hơn.

May mắn thị trấn không lớn, hẳn có thể vừa đi vừa xem xét.

Đêm tối như mực, lạnh như nước.

“Xoạt” một tiếng đánh vỡ đêm yên tĩnh, Kim Tuấn Tú nhìn thấy góc áo mình bị lùm cây xé rách, nhíu mày lộ ra một tia cười khổ. Trong lòng nghĩ nghĩ y phục dạ hành cũng không tiện nghi, đồng thời vẫn tập trung tinh thần chú ý động tĩnh chung quanh.

Hái hoa tặc kia vẫn chưa xuất hiện, như vậy ban ngày, buổi tối, và ban đêm tuần tra, Kim Tuấn Tú phỏng chừng mình sẽ bị chết vì kiệt sức mất. Nhưng cũng không còn cách nào khác, phải tìm một nữ tử làm mồi dụ? Cậu không nắm chắc bảo vệ an toàn cho đối phương, bởi vậy thà rằng chính mình mệt nhọc, cũng không thể mạo hiểm như vậy.

“Đoán chừng tặc tử kia căn bản không có tới nơi này đi, Liễu Huyền cũng không phải là địa phương phồn hoa, tại sao lại chạy tới nơi này ?” Kim Tuấn Tú thấp giọng nói thầm, bên tai nghe được tiếng vạt áo. Trong lòng cậu rùng mình, nhất thời tỉnh táo lên. Ẩn nấp nhìn nơi phát ra thanh âm.

Chỉ thấy một thân ảnh xẹt qua, thân pháp cực nhanh, trên người không phải y phục dạ hành mà là trường bào trắng noãn. Kim Tuấn Tú tung người, lặng yên không một tiếng động đi theo phía sau thân ảnh kia, bước vào Tây Thành. Nhan sắc quần áo người nọ rõ ràng, cách mấy chục trượng đuổi theo, Kim Tuấn Tú sợ bị hắn phát hiện, cách xa một chút, mắt thấy hắn đến trong viện Tây Thành, mủi chân chạm đất, nhảy đi vào.

Hay đó là hái hoa tặc? Ban đêm trộm vào nhà người, làm điều trái đạo đức.

Bất quá tòa nhà Tây Thành này thực thần bí, nghe nói chủ nhân tòa nhà có địa vị khá lớn, tuy rằng tòa nhà này ở trấn trên, quan phủ đối với tòa nhà lại hoàn toàn không biết gì cả. Kim Tuấn Tú ở ngoài sân thoáng chần chờ, nghĩ có nên đi huyện nha đem lệnh bắt tới, hoặc là mở cửa cùng chủ nhân tòa nhà phối hợp một chút. Cậu phóng nhãn nhìn lại, bóng trắng kia ở trong nhà đi trái đi phải, đến lầu hai
theo cửa sổ nhảy vào. Kim Tuấn Tú thầm kêu không tốt, cũng không kịp nghĩ nhiều, lập tức nhảy vào trong nhà, thi triển khinh công đến lầu hai, cũng liền đi vào.

Vô trong mới phát hiện tòa nhà này thật to lớn, từ chổ này nhìn ra bên ngoài hoàn toàn là một tòa cô lập. Trên thực tế lầu một liên thông cùng với một phòng khác, cơ hồ chiếm nửa sân. Cậu vừa rồi chần chờ một lát, Bạch y nhân đã không thấy tung tích. Trong lòng Kim Tuấn Tú lo lắng, sợ tiểu thư trong nhà gặp sự tình gì, nhanh chân tìm kiếm mọi nơi. Trong lòng nghĩ đến phòng của nữ nhân thì luôn trang trí tinh xảo, liền hướng tìm phòng hoa lệ nhất.

Kỳ thật cậu đi về cái phòng kia cũng không phải là hoa lệ nhất vì nơi đó có cây trụ khắc diện mạo phi phàm, trên cửa sổ lộ ra ngọn đèn, người trong phòng tựa hồ còn chưa ngủ yên. Cậu chậm rãi đi qua, lại nghe tiếng bước chân trong phòng, cậu vội nghiêng người trốn phía sau cây trụ. Cửa sổ mở ra, một người xuất hiện ở phía trước cửa sổ.

Kim Tuấn Tú đột nhiên ngốc tại chổ, đứng ở phía trước cửa sổ chính là một nữ tử, trường bào trắng toát cùng với mái tóc đen dài mượt mà, tại đây trong bóng đêm nhìn lại, thế nhưng không giống người trần, mà là thoát tục như tiên nhân. Trương Gia Tiểu Thanh tuy rằng rất đẹp nhưng so với cô gái này, cũng một cái bầu trời một chỗ hạ, tướng mạo kém đến xa, khí chất lại thiên kém địa đừng. Này nữ tử mĩ mà không mị, quanh thân cao thấp lộ vẻ lạnh nhạt quạnh quẽ, lại còn mang theo cao ngạo đích anh khí. Quả nhiên là tiên tử bàn, làm cho người ta cảm thấy được không thể nhìn gần.

Nữ tử ánh mắt quét tảo, xem chung quanh không có gì dị thường, đóng lại cửa sổ. Kim Tuấn Tú vẫn đang ngẩn người, nửa khắc đồng hồ sau mới hồi phục tinh thần, nghĩ thảo nào cũng khó trách hái hoa tặc, nữ tử này có thể làm cho nam nhân trên thế gian lâm vào sống chết.

Đúng rồi, hái hoa tặc! Kim Tuấn Tú thầm mắng chính mình lại quên mục đích tới đây. Bạch y nhân kia hơn phân nửa là hái hoa tặc, hướng về phía tiểu thư này mà đến. Nghĩ đến đây, trong lòng cậu hoảng hốt, cầm cắt gao dăm nhẹ nhàng mở cửa phòng, nghiêng người đi vào.

Mới vừa đi nửa đoạn hành lang, bỗng nhiên nghe được tiếng hít thở, Kim Tuấn Tú cả kinh, nghiêng người né tránh. Mắt nhìn sang, một đôi con ngươi đen đập thẳng vào đáy mắt. Ánh sáng từ đôi mắt ấy bắn ra bốn phía, người nọ cũng thấy được cậu.

Kim Tuấn Tú thầm kêu không tốt, đang muốn lắc mình chạy trốn, ánh mắt đảo qua lại phát hiện người nọ đúng là vừa rồi mình chứng kiến – nữ tử mặc trường bào. Cậu ngẩn ra, nữ tử vung ống tay áo lên, tựa hồ muốn nói gì. Cậu đang muốn mở miệng thanh minh chính mình tuyệt không ác ý thì cảm thấy trước mắt thiên toàn địa chuyển, té xỉu bất tỉnh nhân sự.

Advertisements

17 thoughts on “Nhưng vi quân cố

  1. Tiểu Tú có vẻ oai phong ss nhỉ? lại còn nhiều nữ nhân thích nữa chứ, chẹp lại còn đi bắt hái hoa tặc nữa chứ, mà ss ơi cái cô mỹ nhân áo trắng chắc là Thiên ca phải không ss? Thiên ca à, khổ thân anh, rõ ràng mình là hái hoa tặc bây giờ bị nhầm là nạn nhân, thương quá đi, thể nào Tú Tú lại bảo anh là ẻo lả 🙂
    mà lần này chắc Thiên ca bắt Tú Tú về rồi nhỉ?

    • ừ thế là Su đã bị bắt, ngày mai em hãy chuẩn bị tinh thần vì Su bị hành hạ nhaaaa T.T
      Thiên ca cũng chẳng phải hái hoa tặc gì đâu, Su hiểu lầm ấy, mà cũng vì tưởng ảnh là nữa nên cuối cùng mới bị khổ thế cơ chứ

  2. Hơ hơ ss cứ tưởng anh thiên là ng xấu thật chuyên đi làm chuyện bậy bạ hoá ra ko fai. hô hô mà đọc làm ss nhớ đến thím park tóc dài, quả là giống nữ tử mà. n sao su lại ngất đi vậy, vì bạn kia nghĩ là ng.xấu hay là bạn í muốn bắt cóc su về nuôi

  3. ố hố hố~~ thế quái nào mà “thím” Park lại bị nhìn thành nữ nhân vậy,lại còn được Kim công tử ngọc thụ lâm phong ra tay bảo vệ nữa chứ =))))))) Và Kim công tử đã lọt lưới Park “tiểu thư” :v Ko biết Park “tiểu thư” định hành hạ Kim công tử ntn đây,mong là ko dã man quá.

      • ố ồ thế là sẽ đc ăn nhiều xôi thịt a~~ chậc chậc ss vừa đọc chap mới rồi cái đồ dã man hơn con ngan~ sau này thì thím tha hồ mà hối hận nhá. nhưng fic này thật giống hình ảnh đợt 2009-2010 cái thời a park để tóc dài còn su thật men lì í

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s