Nhưng vi quân cố

Tập 10

“Ngươi làm cái gì?”

Tuấn Tú nhíu mày nhìn thấy nam tử trước mắt, có chút trốn tránh chật vật. Hữu Thiên cố định cả người cậu, thoát đi từng món quần áo trên người. Tuấn Tú nghĩ nam nhân này lại muốn động dục, theo bản năng chống cự một lúc sau đó bất động như người chết, mặc hắn bài bố.

Hữu Thiên thế nhưng không giống cầm thú như thường ngày mà nhào đi lên, tuy nhiên ánh mắt sáng rực lại nói rõ lên điều đó. Cởi hết quần áo Tuấn Tú ra, Hữu Thiên ôm cậu đi vòng qua sau tấm bình phong, đặt cậu vào trong thùng gỗ đã chuẩn bị đầy đủ nước ấm.

“Vùng này không có ôn tuyền, ngươi cố chịu đựng ở trong này.” Hữu Thiên đạo, cầm khăn bông trong tay cẩn thận lau chùi thân thể cho Tuấn Tú, “Ngươi đang yếu không thể rửa bằng nước lạnh nên ta đã sai người đun nước ấm. Chờ ta xử lý hết xong xuôi mọi chuyện, ta đem ngươi đến phía Bắc. Lưu Tam nói ôn tuyền có thể trị liệu cơ thể, ngoại ô kinh thành có ôn tuyền rất tốt, sẽ có lợi với gân cốt của ngươi.”

Tuấn Tú đã muốn thành thói quen với cái cách của hắn, người này lâu lâu như mắc thần kinh cử xử rất tốt với mình, cũng không thèm để ý tới hắn. Tay Hữu Thiên dọc theo từ sau ót dời xuống lưng, thấy vết roi sau lưng cùng với những vết cào trên mông cậu ngồi dưới đất, cảm thấy đau lòng, dán lên sau lưng cậu rải những cái hôn nhẹ. Nghĩ đến trong lòng mình có chủ ý, nhưng lại cảm thấy vô cùng không muốn, có chút do dự.

Tuấn Tú bị hắn hôn như vậy, nước ấm áp vây quanh mình, bộ dạng uể oải có chút thoải mái. Hữu Thiên dời từ sau lưng đến phía trước, há mồm cắn đầu nhũ cậu, Tuấn Tú liền run rẩy. Hữu Thiên cảm giác được, không khỏi mừng rỡ, miệng lại ra sức.

Nhưng mà Tuấn Tú đã phòng bị, mạnh mẽ đem xao động nảy lên đè ép xuống. Hữu Thiên thất vọng, ôm lấy cậu: “Tuấn Tú, tình dục là điều tự nhiên của bản thân, có cảm giác là bình thường a.”

Tuấn Tú lướt mắt qua: “Tình dục là dành cho nam nữ, nam nhân cùng nam nhân thì làm sao có cảm giác trong lúc đó?”

Hữu Thiên nhìn Tuấn Tú, nhịn không được lại hôn cậu: “Tuấn Tú, ngươi thật đáng yêu, nếu nam nhân cùng nam nhân không có cảm giác trong lúc đó, vậy ta đối với ngươi thì thế nào?” Nói xong còn đĩnh đĩnh hạ thân, dục vọng ngẩng cao chứng minh cho lời mình nói không ngoa.

“Ngươi đúng là bất bình thường!” Mặt Tuấn Tú hơi hơi đỏ, cũng không biết là bị hơi nước xông lên hay là do thẹn thùng. Tim Hữu Thiên đập loạn, Tuấn Tú thực sự rất đáng yêu, ham muốn nhịn không được thân thiết ôm cậu, bàn tay xấu lại dò xét về phía sau đình. Tuấn Tú trầm xuống, nhắm mắt lại không để ý tới hắn.

Hữu Thiên cắn răng, tuy tên đã lên cung thế nhưng cũng nhịn xuống không làm chuyện rồ: “Tuấn Tú. . . . . . đừng để cho ta nghĩ mình đang cưỡng gian một xác chết.” Không muốn cưỡng bức khi cậu không có phản ứng, làm loại hành vi đó sẽ chỉ làm mình thêm thảm hại.

Tuấn Tú lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi muốn cưỡng gian cái xác chết cũng được, tiếp tục dùng xuân dược là tốt rồi.”

Nói xong cảm thấy được lời này có vẻ không tốt, rõ ràng có cảm giác sợ hãi, không khỏi nhíu mày. Hữu Thiên cũng bị cậu dọa đến, ôm cậu nói: “Ngươi còn nói chết! Ngươi là của ta, ngươi sẽ không chết!”

Tuấn Tú ảo não vì lời nói vừa rồi, cũng không trả lời hắn cái gì. Hữu Thiên nhìn Tuấn Tú, do dự khi nãy không cò nữa, hạ quyết tâm.

Ban đêm, Tuấn Tú ngủ rất sâu, thì chợt cảm thấy tứ chi mình có vẻ cứng ngắc, như bị cái gì bó buộc xung quanh. Cậu mở mắt ra, phát hiện mình bị xoay người nằm sấp trên giường, còn Hữu Thiên đang lấy dây thừng cột tay chân mình cố định ở đầu giường. Tuấn Tú cười lạnh nói: “Tứ chi ta chỉ còn một nửa là động thôi, ngươi khỏi cần buộc ta giãy cũng không được đâu.”

Hữu Thiên cúi đầu, hôn lên sau ót: “Ta không phải muốn ngươi, buộc ngươi là sợ ngươi chịu không nổi mà động đậy kịch liệt, đau đến ngươi.”

Tuấn Tú sửng sốt, không biết hắn có ý gì. Quanh người cực nhiệt, cậu ẩn ẩn cảm thấy được có cái gì không thích hợp. Ánh mắt quét bốn phía, chợt thấy trong phòng có cái lò lửa đang cháy, ngọn lửa hừng hực thoát ra từ ông lò.

Vì sao hắn phải nhóm lửa? Tuấn Tú nghi hoặc, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, thân thể liền run rẩy lên. Hữu Thiên cởi bỏ vạt áo Tuấn Tú xuống phía dưới, lộ ra một mảng da thịt sau lưng. Nhận được thân thể Tuấn Tú rung động, hơi nhíu mày, lấy dây thừng buộc bên thắt lưng cậu, cố định ở trên giường.

“Đừng giãy dụa, Tuấn Tú, ta không nuốn ngươi bị thương. Nhịn một chút thì qua hết, không có việc gì cả.” Hữu Thiên nói xong, hạ xuống vô số hôn ở sau lưng Tuấn Tú, “Ta chỉ muốn cho ngươi một dấu ấn, ngươi vĩnh viễn sẽ không ly khai ta. . . . . .”

Con ngươi Tuấn Tú chớp động, đồng tử co rút lại, nhìn đến bàn ủi đang hơ nóng trên chậu than. Trong phòng thực ấm, cậu lại cảm giác vô cùng lạnh.

Hữu Thiên dùng khăn khô lau sau lưng Tuấn Tú, thấy được rồi, xuống giường đi lấy bàn ủi. Kỳ thật bàn ủi kia cũng không phải bình thường, nó giống như là con dấu theo tên riêng, chất liệu gỗ đen thùi, ở ánh lửa chiếu đến nó lại hiện ra sáng bóng kì lệ. Tuấn Tú nhắm mắt lại, toàn bộ tinh thần đều đặt ở phía sau lưng, chờ đợi sự đối đãi tàn nhẫn.

“Ngoan, đừng cử động.” Hữu Thiên nhẹ giọng nói, mạnh tay ấn con dấu nung nóng xuống lưng cậu. Tuấn Tú chỉ cảm thấy phía sau lưng như bị thiêu đốt, lửa nóng lan tràn áp cháy lên da thịt cậu, khiến cho cậu muốn ngừng cả việc hít thở. Cậu mở to miệng, kêu cũng kêu không được, đã vậy thân thể còn không động đậy được, đau đến đứt ruột gan, tay chân lặc tới lặc lui để lại vết dây thừng in hằn xuống, có thể thấy được lực giãy dụa dùng hết cả sức bình sinh.

Hữu Thiên vội vàng tháo dây thừng trên tay chân cậu ra, cũng không dám lật ngửa cậu lại, nghiêng đầu cậu qua hôn lên, há mồm thổi không khí vào miệng cậu. Thấy Tuấn Tú đã có thể hô hấp thuận lợi, nghiêng người ôm lấy thắt lưng, hôn ấn ký mới vừa in xuống sau lưng: “Ngươi mang theo ấn ký của ta, Tuấn Tú ngươi là của ta, là của ta. . . . . .”

Tuấn Tú phát ra một tiếng rên, những cái hôn nhỏ vụn trên người cũng khiến cho toàn thân cậu đau đớn, trong lòng cậu mơ mơ hồ hồ nghĩ nam nhân này đem mình coi thành gia súc hay sao mà in dấu lên? Ấn cái dấu hiệu bỏ chạy không được sao?

Hữu Thiên nghe cậu rên thì bừng tỉnh, vội vàng xuống giường lấy khăn ẩm đến chậm rãi đụng chạm dấu vết trên lưng. Tuấn Tú đau đến cắn răng, Hữu Thiên đưa bàn tay khác đến bên miệng cậu, tách môi cậu ra: “Đau thì kêu lên, cắn ta cũng. . . . .”

Tuấn Tú vốn đáng cắn môi, thấy hắn chìa tay ra liền hung hăng cắn ngón tay hắn. Hữu Thiên cảm thấy Tuấn Tú cắn rất mạnh, ngón tay đau đến thấu xương, nhưng cũng không thu về. Trong nháy mắt hắn nghi hoặc vì cái gì khí lực Tuấn Tú lại to lớn như thế, lập tức nghĩ đến thời điểm người đang cực đau thì đều có thể xuất ra khí lực lớn, sau đó vội vàng xử lý dấu vết trên da thịt, chà lau, xức thuốc, rồi cũng liền đem nghi hoặc này quên mất.

Nhưng Tuấn Tú lại không có quên. Dấu vết khắc trên vai trái của cậu, đúng ngay thần kinh trung ương đã đả thông kinh mạch. Tuấn Tú luyện võ công bất đồng với người khác, công lực từ đè nén mà thành, so với người bình thường thấp vài phần. Mấy ngày nay công lực bị dược phong kinh mạch, không thể vận hành, giờ phút này kinh mặc đã được đả thông một nơi có cỗ nhiệt lực đi tới, tựa như một gã võ lâm cao thủ đem nội lực truyền vào người, nhiệt khí lan tràn, lên đến khúc viên, kiên tỉnh (chổ hõm khi co vai lên), sau đó tụ ở đại chùy, hạ đến đào đạo, thân trụ, đạo thần, chí dương, cuối cùng đến tích trung (nằm dưới đốt sống cổ thứ 7).

Nội lực phong ấn ngoại hợp, đón lấy nhiệt lực từ bên ngoài vào. Tuấn Tú đau đến ý thức mông lung đồng thời nghĩ, lúc này đây, Phác Hữu Thiên quả nhiên làm chuyện ngu xuẩn.

Vì thế cậu hôn mê bất tỉnh dưới sự chăm sóc của Hữu Thiên, cẩn thận che lại nửa nội lực đã được hoạt động tự do, để tránh Hữu Thiên phát hiện. Bởi vì phải nằm ngủ, Tuấn Tú cảm giác thập phần không thoải mái, cũng không quá ngủ say. Giữa mơ màng biết bên cạnh có người ôm lấy mình, nói không ngừng: “Ngươi là của ta, ngươi là của ta. Cho dù lên trời xuống đất, ta cũng sẽ không thả ngươi ra. . . . . .”

Tuấn Tú lộ ra một tia cười trào phúng.

Hôm sau tỉnh lại cũng không gặp Hữu Thiên, Tuấn Tú miễn cưỡng đứng dậy, thay quần áo xong thì cầm lấy gương nhỏ chiếu sau lưng, thấy phía sau in đỏ thẫm một cái tự ‘Thiên’, viết rất tiêu sái. Trong lòng cậu giận dữ, nghĩ chỉ có phạm nhân mới chịu hình phạt in dấu, hoặc là nô lệ được mua bởi những người giàu có, hay có thể là dấu cấm vận hành khắp nơi của luật pháp thiên triều. Làm như vậy, có khác gì gia súc? Cậu nghĩ mà thấy buồn cười, có phải nếu mình chạy thoát, Phác Hữu Thiên có thể sẽ hạ lệnh lùng bắt nam nhân có khắc tự bên vai trái?

Tên nam nhân này thực đáng giận đến cực điểm!

Tự khắc ở trên vai trái, tay trái chồm không đến, cổ tay phải hoàn toàn vô lực, đưa lên cũng đưa không nổi . Đang nghĩ ngợi làm thế nào để đem kí tự này xóa đi, cửa mở, Lưu Tam xông tới, thấy cậu đứng trên mặt đất liền cuống quít kéo cậu nằm ở trên giường: “Kim Lục công tử a, van cầu ngài ngoan ngoãn nghỉ trên giường đi, chân trần đứng trên mặt đất sẽ bị cảm lạnh, ngài nên nghĩ đến thân mình ngài hiện tại hảo là như thế nào?”

Nói xong xuất ra một đống dược vội lại bên Tuấn Tú, Tuấn Tú sợ y phát hiện mình đã muốn khôi phục hơn phân nửa nội lực, hoàn toàn không dám khinh động. Tuy rằng nội lực cậu có thể tụ khởi không ít, nhưng luận khởi công lực, nhiều nhất cũng chỉ là cao hơn Lưu Tam một ít, Phác trang có nhiều ngọa hổ tàng long, cậu không thể hành động tùy tiện. Huống chi cậu chỉ còn xài được một tay một chân, cho dù công lực cao, cũng mặc cho người bài bố ?

Thấy trên mặt Lưu Tam có vẻ buồn rầu, Tuấn Tú không có việc gì hỏi: “Lưu Tam, quý phủ phát sinh chuyện gì sao?”

Lưu Tam nhìn cậu một cái, thở dài: “Kim Lục, ta vẫn không rõ ngươi có mị lực gì mà làm cho trang chủ thành ra như thế.”

Tuấn Tú nghĩ ta cũng không hiểu được, hơn nữa cũng cầu mong hắn đừng đối đãi ta thế nữa. Nghe Lưu Tam lại nói: “Kỳ thật mặc dù trang chủ có khi lãnh huyết, nhưng không phải không phân biệt được người thị phi. . . . . . Lúc trước ngài dụng khổ hình với ngươi, thật sự là bởi vì lai lịch ngươi khả nghi. Kỳ thật trang chủ buộc chúng ta tra về ngươi thì chúng ta liền sớm lưu ý ngươi, quả thật thân phận ngươi không hề lộ ra bất cứ sơ hở nào. . . . . .”

Tuấn Tú nghiêng đầu liếc mắt một cái: “Đó là vì các ngươi điều tra ta đều là sự thật, ta vốn cũng chỉ là một gã tiểu bộ khoái ở Liễu Huyền lý, có cái gì mà cần tra nữa?”

“Năm nay trang chủ đã hơn hai mươi, qua hai mươi năm, những gì nguy hiểm ngài đều đã gặp qua.” Lưu Tam dừng lại, nói tiếp, “Chỉ là… ta sẽ không làm chức vụ giải độc cho trang chủ. . . . . . May mắn từ nhỏ trang chủ uống toàn độc dược nên hiện tại độc đã không thể hại đến ngài được. Kim Lục, trang chủ là người làm đại sự, bởi vậy tính tình không khỏi cực đoan. Người rình rập hại ngài ấy rất nhiều, ngài phòng bị quá độ vì thế cũng nên tha thứ.”

Tuấn Tú cười lạnh: “Đúng rồi, hết thảy đều là ta sai, Phác Hữu Thiên chính xác là người vĩ đại. . . . . . Đã như thế, các ngươi còn theo ta nói lời này làm chi? Tự các ngươi hiểu rồi mà, phải không?”

“Ta không có ý này, Kim Lục. . . . . . Ta chỉ nói cho ngươi ngẫm lại, trang chủ cũng không phải cố ý đối đãi ngươi tàn khốc như vậy. Bây giờ ngài một lòng đều đặt ở trên người ngươi, ngươi. . . . . . ít nhất đừng nghịch ngài nữa, được không?” Lưu Tam đạo, “Đại sự của trang chủ có thể liên quan đến cả võ lâm thậm chí cả quốc gia, ngài. . . . . . Ngài ấy không thể cứ tùy hứng như vậy mãi được.”

“Ta nghịch hắn?” Tuấn Tú đứng phắt dậy, quá nhanh, đưa tới một trận ho khan. Cậu nhìn Lưu Tam, không thể tưởng được người này có thể nói lời như thế ? Vốn tưởng rằng y thuật của y cao minh, ít nhất cũng là cứu nhân. Tuấn Tú giận dữ, vốn định phản bác, lại nghĩ chẳng phải cũng đàn gảy tai trâu sao ? Trừng mắt Lưu Tam, không thèm nói lại.

Lưu Tam thở dài: “Tính tình của hai người thật là. . . . . . Sao lại khác xa đến như vậy ? Đừng nháo nữa, hai người chỉ thêm mệt thôi!”

Tuấn Tú nghĩ, ta mới là người bị tên kia vừa nháo vừa làm mệt thêm, muốn chết thì chỉ mình hắn là đủ.

“Kỳ thật tâm tính trang chủ là tiểu hài tử, ngươi nghe theo ngài một chút, ngài sẽ đối đãi ngươi đều hảo so với ai khác.” Lưu Tam nói, “Kim Lục, dù sao đời này ngươi cũng trốn không được, sao giờ không theo trang chủ?”

Tuấn Tú xoay người đi vào bên trong, không để ý tới Lưu Tam. Lưu Tam biết cậu không thích y nói chuyện này, cũng chỉ có thở dài. Tuấn Tú lại thầm nghĩ công lực ta đã phục, chẳng lẽ còn không trốn thoát khỏi một cái Phác trang nhỏ như vậy?

Kế tiếp mấy ngày, Hữu Thiên đều không có xuất hiện, Tuấn Tú vốn định nhân cơ hội hảo hảo luyện công, nhưng không ngờ nó lại lên cơn sốt. Lưu Tam nói đây là bình thường, dù sao ở làn da có in cái dấu có khả năng nó sẽ phản ứng sau. Lưu Tam bề bộn nhiều việc, vì thế trách nhiệm chiếu cố Tuấn Tú liền dừng ở Tiền Thập cùng Chiêm Nhất.

Bởi vậy Đỗ Phượng Hà đến thăm bệnh, không ai có thể ngăn ả được. Bất quá lúc này đây Đỗ Phượng Hà không có làm cái gì, chỉ nhìn Tuấn Tú thật sâu: “Ngày ấy ta thực hận không thể liền giết ngươi! Nếu không biểu ca cũng sẽ không. . . . . .” Đôi mắt ả đỏ lên, nói không được.

Tuấn Tú thầm nghĩ cô xem hắn như bảo bối, còn người nào đó có xem cô như bảo bối không ? Cần gì phải lụy. Thản nhiên quét mắt ả: “Đỗ cô nương, tại hạ không đối với ngài biểu ca làm ra chuyện gì, thỉnh cô đừng lầm.” Bản thân mình còn bị người khác xâm chiếm, ai dám làm gì Hữu Thiên hắn?

“Nến ngươi biến mất thì tốt rồi. . . . . .” Đỗ Phượng Hà oán hận nói, ngồi ở bên giường một lúc lâu, rồi đứng dậy rời đi.

Tuấn Tú khép lại tay trái, thừa dịp không người liền mở ra xem, trên đó là nét vẽ chỉ đường chạy ra khỏi Phác trang. Hiển nhiên là vẽ bằng tay trái, đại khái sợ tờ giấy này rơi vào trong tay người khác. Tuấn Tú có chút nghi hoặc vì sao Đỗ Phượng Hà phải làm điều này, lập tức nghĩ đến Đỗ Phượng Hà không thể hành động lộ liễu với mình nên đành phải chỉ mình đường đi ra khỏi nơi này, có thể rời khỏi đây rồi giết mình cũng nên. Dù sao chuyện mình không cam lòng thuận theo hắn ai cũng biết, có mất tích thì mọi người sẽ nghĩ rằng mình chạy trốn, chứ không hoài nghi đến người khác.

Bất quá đây có điểm mạo hiểm ? Vạn nhất lỡ mình đánh rơi tời giấy, hoặc là bị phát hiện ? Tuấn Tú tưởng tượng, nếu Đỗ Phượng Hà dám làm như thế thì nhất định sẽ có cách thoát thân, mình không cần lo lắng nhiều như vậy.

Nếu trên đây đều viết chính xác, như vậy cơ hội trốn đi càng đơn giản đơn hơn chút. Cơ quan then chốt bên trong của Phác trang quả thật rất nhiều, Tuấn Tú căn bản không nắm chắc, trên tờ giấy chỉ ghi rõ cách rời đi. Thậm chí nói đúnh năm ngày sau buổi tối giờ Tuất (canh ba), ở phía Đông Nam của Phác trang cạnh con sông nhỏ bên cây liễu có chuẩn bị sẵn cho Tuấn Tú một con ngựa. Ở phía dưới cùng của tờ giấy có ghi dòng chữ, hai canh giờ sau chữ viết trên đây sẽ hoàn toàn biến mất.

Tuấn Tú bắt đầu chuẩn bị đào thoát, may mắn mấy ngày nay Hữu Thiên chưa đến quấy rầy cậu, cậu càng có thời gian hơn. Tuấn Tú chỉ còn sử dụng được tay trái và chân phải, mắt cá chân trái lại bị gãy xương, thật sự khó có thể thi triển khinh công. Bất quá Tuấn Tú rất quật cường, thừa dịp không người ngày đêm luyện tập, mấy ngày qua cũng có thể dùng một chân nhảy được .

Tới ngày cuối cùng, vốn tưởng rằng chờ thiên ám là có thể trốn, mấy ngày chưa từng xuất hiện Hữu Thiên lại đến đây. Hắn thoạt nhìn có vài phần gầy yếu, tiều tụy, như là sinh bệnh. Nhìn thấy Tuấn Tú, ánh mắt hắn tỏa sáng, ôm lấy cọ cọ trên người cậu: “Vài ngày không thấy, có nghĩ tới ta không?”

Tuấn Tú lui từng bước, lạnh lùng nhìn hắn. Tuy rằng Hữu Thiên sớm biết thái độ của Tuấn Tú nhưng vẫn có chút thương tâm. Nâng cằm Tuấn Tú lên hắn nhẹ nhàng hôn xuống, càng hôn càng xuất thần, ý thức dần dần có chút vẩn đục, dục vọng bị đè nén đã lâu dần xông lên.

Tuấn Tú cảm giác được ham muốn của hắn, tâm kêu không tốt. Nếu giờ phút này mình động thủ, đánh bại người trước mắt quả không thành vấn đề, nhưng cứ như vậy khẳng định hội kinh động đến những người khác, một Lưu Tam thôi mà mình đã khó đối phó rồi, nói chi tới những cao thủ khác ẩn mình trong.Phác trang.

Không thể động thủ, nhưng. . . . . . cũng không thể tùy ý hắn như vậy, người này mà chuyên chú là cả một đêm, mình phụng bồi không được.

Tuấn Tú hơi đổi, thân mình mềm nhũn, ngã vào lòng ngực Hữu Thiên. Hữu Thiên cả kinh, vội vàng ôm chặt cậu: “Tuấn Tú, ngươi làm sao vậy?”

Tuấn Tú cắn môi, thầm vận khí thoát ra một thân mồ hôi, cũng không trả lời. Hữu Thiên luống cuống, đỡ cậu tới giường, rồi nhanh chóng gọi Lưu Tam vào. Tuấn Tú nhẹ nhàng mở miệng: “Ta. . . . . . Phía sau lưng rất đau, đầu lại nhức.”

Hữu Thiên nghe cậu nói nói, vội lại chạy về bên người, nhẹ nhàng xoa ấn huyệt thái dương cho cậu: “Choáng váng đầu? Chắc do mấy ngày qua ngươi phát sốt. Đều là ta không tốt, biết rõ thân thể ngươi không được còn cố tình làm, hai ngày qua ta đã rất hối hận . . . . . . Đến, ngươi nằm xuống, ta xem thương phía sau lưng ngươi.”

Kỳ thật dấu in trên lưng Tuấn Tú đã tốt hơn nhiều, nhưng cậu vẫn hơi hơi nhíu mi, làm ra một bộ đau đớn. Từ trước đến nay cậu rất ít tỏ vẻ yếu thế ở trước mặt Hữu Thiên, cứ như vậy Hữu Thiên tự nhiên là đau lòng vạn phần, vội tìm thuốc trị thương bôi cho cậu. Đồng thời vừa dỗ vừa giải thích.

“Tuấn Tú, còn nhớ rõ lần trước ta hỏi ngươi không? Về sau chúng ta quên sự tình trước kia đi được chứ? Ta biết ngươi hận ta, nhưng ta sẽ cố hết sức bồi thường cho ngươi. Ta sẽ tìm người trị liệu thật giỏi về chữa, Lưu Tam cũng nói gân cốt ngươi có thể sẽ phục hồi. . . . . .” Hữu Thiên nằm trên cần cổ cậu, nói, “Ta chỉ không muốn cho ngươi rời đi, những chuyện còn lại ngươi thích cái gì ta đều thỏa mãn. Ta biết chúng ta bắt đầu không khỏi khó khăn, đối với ngươi ta không phải cố ý, vào thời điểm kia, ta tự ngẫm lại mà thấy mình thật dã man…”

Hắn dừng lại, hé ra gương mặt cười đỏ như xuất huyết. Lưu Tam, Chiêm Nhất bọn họ đều nói hắn thích Tuấn Tú, thích, có đáng mừng không? Hắn không biết. Có phải là giống như hắn đang đối Tuấn Tú như thế này ? Đã từng hoảng loạn, nhìn thấy cậu là cứ nhào tới mà hôn, đó có phải là thích? Mỗi khi Tuấn Tú lạnh nhạt với hắn, hắn đều cảm thấy rất khó chịu, nhưng ngay khi Tuấn Tú hộc máu thì hắn sẽ thực kích động và rất đau xót, tưởng tượng nếu có một ngày mà không thấy Tuấn Tú, không biết trong lòng sẽ hỗn độn như thế nào đây. . . . . .

“Tuấn Tú, ta thích ngươi.” Hữu Thiên nói, trên mặt lại có vài phần khờ dại, “Ngươi cũng thích ta được không?”

Tuấn Tú trừng mắt thật to nhìn Hữu Thiên, nhất thời có cảm giác dở khóc dở cười. Nam nhân này có biết thích là gì không? Tất nhiên là không biết. Người này, sợ là ngay cả điểm cảm tình của con người cũng chẳng hiểu. Đến bây giờ cậu vẫn luôn nhớ con người này đã đối xử tệ, nhục nhã cậu ra sao, khi đó, ánh mắt của hắn lạnh ngắt không có thương hại. Cái thủ đoạn tàn khốc, đều làm cho tâm mình cũng trở nên vô cảm.

Đương nhiên hắn sẽ không thích mình đích, Tuấn Tú nghĩ vậy. Cậu cũng cho rằng mình có mị lực gì mà say mê hắn.

Bất quá lúc này, Tuấn Tú cũng không tính toán làm Hữu Thiên tức giận, vì thế nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nhìn ánh mắt Hữu Thiên khẩn trương liền đáp: “Ta. . . . . . Ta sẽ cân nhắc lại. . . . . .”

Hữu Thiên thấy Tuấn Tú thuận theo, vô cùng cao hứng. Muốn cậu rồi lại không dám, nghĩ cậu khó có khi nào hòa hợp với mình một chút, cho nên không cần vội vàng. Vì thế nằm bên cạnh Tuấn Tú, ôm cậu nói vài chuyện. Tài ăn nói của Hữu Thiên rất tốt, nhưng là xưa nay chưa cùng ai nói chuyện tào lao, đem những chuyện còn bé nói ra. Tuấn Tú nghĩ không muốn phản ứng hắn, bất quá nghe hắn kể về chuyện sinh hoạt từ còn nhỏ tới lớn, sắn tiện cậu muốn thám thính lai lịch Hữu Thiên, cũng liền ngẫu nhiên đáp lại hắn một hai câu. Hai người thế nhưng lại tán gẫu đến náo nhiệt. Tuấn Tú thỉng thoảng đề cập chuyện bên ngoài, Hữu Thiên cũng tiếp được hết sức trôi chảy, hai người thật sự rất ăn ý.

Tuấn Tú nghe chán tâm tư của Hữu Thiên, nhịn không được có chút sốt ruột. Cố tình Hữu Thiên càng nói càng cao hứng, thân mình đã ở trên người cậu cọ tới cọ lui. Tuấn Tú chuyển ánh mắt, nghiêng người tránh thoát hắn, trên mặt lộ ra vẻ giận: “Ngươi lại không đứng đắn !”

Hữu Thiên thấy trên mặt cậu vửa uấn giận lại vừa ngượng ngùng, nhất thời trong lòng đại động, nghĩ muốn nhào tới hung hăng hôn cậu. Ánh mắt nóng rực của hắn làm cho mặt Tuấn Tú đỏ lên: “Ngươi lại muốn. . . . . . làm gì nữa?”

“Tuấn Tú, ngươi sẽ không muốn ta làm thái giám đi!” Hữu Thiên thốt ra, gặp mặt Tuấn Tú trầm vài phần, vội nói, “Ta đã biết, đã biết. . . . . . Vậy để ta đi ra ngoài một chút. . . . . .”

Nghĩ khó cùng Tuấn Tú hài hòa được như vậy, cũng không thể nổi lên bộ dạng cầm thú, vì thế đi ra ngoài tự mình giải quyết. Tuấn Tú chờ hắn xuất môn, nháy mắt nhẹ nhàng kêu hắn một tiếng, Hữu Thiên quay đầu lại, Tuấn Tú thản nhiên nói: “Đêm nay có thể ngươi sẽ không bình tĩnh, vậy thì đừng đến đây. Hiện tại ta mệt chết đi, không nghĩ ứng phó sắc lang.”

Nói xong, mặt lại đỏ lên. Hữu Thiên quả thực ngốc tại chổ, cảm thấy nếu mình không nhào đi lên thì nơi đó của mình nhất định sẽ chết mất. Nhưng vẫn cố gắng nhẫn xuống, xoay người chạy trốn. Tuấn Tú nhìn bóng dáng hắn, nhẹ nhàng nở nụ cười, rồi lại biết được người này quả thật rất hèn hạ, vô sỉ tới cực điểm.

Bóng đêm bao trùm, đen như nhuốm màu mực. Tuấn Tú đã tham khảo địa hình Phong Hồng hiên, nhún người nhảy lên trên cây. Cây phong to lớn tựa vào tường, Tuấn Tú vận khí nhảy xuống, ra khỏi nội viện.Phòng bị ngoại viện kỳ thật cũng không nghiêm, cao thủ của Phác trang chia theo tầng, căn bản không cần ba bước mới tới một tốp. Cho dù võ công không cao cũng được dùng vào phần chế độc dược, cho dù có cao thủ xâm lấn, cũng khó có thể đi ra. Tuấn tú nghĩ đến mình nhất thời lơ là bị nắm đến, lại cười khổ.

Đi ra ngoài, mau có thể đi ra ngoài. Không bao giờ … về đây nữa. Nửa tứ chi đã bị hủy, thân thể ô bẩn. . . . . . Rốt cuộc cậu cũng chằng còn làm Kim bộ đầu ngày qua ngày thong dong đi tuần tra, thậm chí không mặt mũi trở về gặp người khác.

Chẳng lẽ nói mấy tháng qua mình phải đi đuổi bắt hái hoa tặc, kết quả bị người ‘hái’ sao?

Tuấn Tú cười đau khổ, vòng qua một cái phòng, trường của Phác trang đã hiện ngay trước mắt.

Đông Nam. . . . . . Cậu nhìn kĩ địa phương, vận khởi khinh công, chân phải chỉa xuống đất.

Ly khai. . . . . .

Đêm dài, bên ngoài sao đầy trời. Cậu hít thật sâu, cảm thấy không khí bên ngoài Phác trang cùng bên trong hoàn toàn bất đồng tươi mát.

Bờ sông cạnh cây liễu quả nhiên có con ngựa, Tuấn Tú đi qua, tháo dây cương, cởi ngoại sam ra, đặt ở trên lưng ngựa, sau đó đá mông ngựa một cái. Ngựa bị kinh, vọt mạnh về phía trước.

Tuấn Tú nhảy đến một cây to gần sông, nằm bên trong rậm rạp lá cây, nhìn không trung.

Đại khái một giờ đã trôi qua, bên trong Phác trang xôn xao, một đám người đuổi ra đến. Người cầm đầu xem xét trên mặt đất, vung tay lên, chạy theo hướng con ngựa đã rời đi.

Đợi cho mọi người đuổi theo xong, sau đó Tuấn Tú xoay người như một con diều hâu, đáp cánh xuống giữa sông.

Đúng là giữa hè, nước sông mát lạnh. Tuấn Tú nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy vô cùng tự tại.

Advertisements

14 thoughts on “Nhưng vi quân cố

  1. ôi trời, thật không ngờ tiểu Tú lại hận Thiên ca đến vậy ss ạ, nghe Thiên ca bày tỏ như vậy mà không chút lưu tình bỏ đi, nhưng mà bỏ đi là đúng thôi, thật không ngờ Thiên ca lại dã man con ngan như vậy lại còn để lại ấn trên người bảo bối như vậy chứ, anh làm thế hỏi sao mà Tú Tú tin anh yêu Tú Tú cho được
    ôi bây giờ đến đoạn Thiên ca bị ngược và điên cuồng đi tìm em nhỏ rồi hả ss? nhưng mà Tú Tú có yêu anh tí nào đâu, dù có tìm được cũng vậy, haiz, khổ thân anh
    mà ss ơi fic này có bao nhiêu chương vậy ss?

      • ôi trời, thế thì Thiên ca còn chịu khổ dài lắm ạ, thôi thôi thương thay cho anh, chẹp, ai bảo lúc đầu biến thái quá làm chi để về sau phải chịu khổ

  2. aizzzz~~~~ Phác Hữu Thiên lại làm chuyện ngu ngốc nữa rồi (=.=)! Bảo bối muốn bỏ đi như vậy cũng phải thôi,có ai có thể chịu sống chung với một kẻ suốt ngày nói yêu mình nhưng lại cứ lần một lại lần hai làm tổn thương mình như thế chứ?Nhưng mà Tuấn Tú thế này thì biết đi đâu về đâu đây? Quay trở lại làm Bộ đầu chắc chắn không thể vì Hữu Thiên sẽ dễ dàng tìm ra.Lên núi ẩn thân? Có thể lắm nhưng thân thể như vậy thì sao sống một mình được đây? Có người ở cùng cũng tốt,vừa có thể chăm sóc Tú Tú,vừa có thể khiến tên họ Phác kia ghen lồng ghen lộn =))))))) Vâng,mình đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho màn ngược của Thiên ca rồi.Chúc anh tự ngược vui vẻ =))))))

  3. A Park này lại làm chuyện ngu ngốc mà n s thấy thương cho a park quá đi, kể cũng tội ảnh từ bé chắc toàn bị người xấu hãm hại nên mới thế, rồi cũng là vương gia toàn làm chuyện lớn ý chứ 😦 nếu ảnh ko đè Su ra làm bậy thì chắc Su cũng chả hận tnay đâu. Mà Su tnay thì chốn đi đâu đc. N ss thấy Su có vẻ dị ứng chuyện nam nam. Thế này thì đời anh ko biết sẽ ra sao a~
    Hj oneshot thôi mà e, dạo này s đg trans mấy oneshot engfic haha mà chọn hẳn nc17 cho máu nhá 😀 mai s send cho e, hiu hiu n mà khả năng edit của ss thì…

  4. Oh yeah ^0^ chạy đi anh, chạy nhanh đi anh. Chậc…chậc…bạn au này khéo chiều lòng người quá~ aish…nếu báu vật của ta còn ở trong cái phủ này thêm một ngày nào nữa chẳng ta tức chết mất~. Họ Phác kia yêu ngta đến si mê khờ dại rồi ah~, ngu ngốc đến độ tự làm tổn thương tâm can của mình thật là đáng chết ah~. Đọc tới đoạn khắc ấn tự nhiên lại nhớ tới hữu thiên ấn…đau lòng TT0TT

    • Bạn Su cứ tự hỏi mình như gia súc hay sao mà được anh Thiên khắc dấu lên, đọc tới đoạn đó mà liên tưởng đến heo con in dấu lên mông là mắc cười à :))) . Bạn au này cho anh Thiên khổ tận cam lai luôn ^^ ( nói vậy chứ hành hạ Su thế kia là khổ nhất rồi, còn anh Thiên mà bị khổ là chắc chỉ có bị chém te tua tơi tả thôi)

  5. Cứ ngỡ anh ngây thơ sẽ bị túm lại ai dè anh ma lanh phết :)) Phen này cho “băng sơn mỹ nhân Phác phu nhân” tìm kiếm mệt nghỉ :))

    • Em là “băng sơn mỹ nhân Phác phu nhân” , còn nàng Slob Ce Ce là “Nô tì Phác Nhất” =]]]]]]] công nhận 2 em vừa chung nhà mà cùng chung chí hướng khôi hài nữa. Ko bit tới hết fic thì anh Thiên có bao nhiêu nick name đây 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s