Nhưng vi quân cố

Tập 24

Giang Nam ở vùng phía đông Trung Nguyên, là cửa khẩu tại những con sông lớn, khí hậu có chút ẩm ướt. Đối với cơ thể không tốt của Tuấn Tú mà nói, hơi ẩm như vậy rất là khó chịu, may mắn lúc này đã vào cuối thu, gượng ép bản thân mới có thể thích ứng với nơi đây.

Tới Giang Nam, tình thế mới biết vừa rồi vô cùng không hài lòng. Ảnh môn kinh doanh ở Giang Nam nhiều năm, thậm chí trước khi Tuấn tú sinh ra, bình thường những điều này đều được che đậy rất kín không để chừa một sơ hở nào, giờ phút này thời cơ đã thành nên không cần tái che dấu, bao nhiêu liền lộ hết ra. Kinh vua ở phương bắc, hàng năm đại quân đều đóng quân tại nơi đó, cho nên với những gì xảy ra ở Giang Nam, mọi người không ai biết gì, và trận chiến này gian nan đến cỡ nào.

Nhưng có một chút ngoài Tuấn Tú dự đoán, trong quân thế nhưng có võ lâm cao thủ, nghe nói trên dưới cỡ trăm người, điều đó có hiệu quả rất lớn. Chính là địa hình Giang Nam nhiều sông nước, núi non, quan binh chỉ có thể theo những dãy núi thấp ở Giang Nam mà đối phó Ảnh môn, Trữ Xa – Tuấn Tú bọn họ chẳng hề được ai coi trọng.

Tuấn Tú đề nghị cùng những võ lâm cao thủ hình thành một đội, Trữ Xa cùng Niếp Khải Chi đều phản đối. Thản Nhiên luôn là đứng cùng lập trường với cậu, mà nãy giờ Tuấn Tú không có để ý tới hắn. Ở trong mắt Trữ Xa, còn tưởng rằng hai người đang giận dỗi, thật có vài phần tâm hỉ, tận lực gần kế bên Tuấn Tú. Kỳ quái chính là, tuy rằng Thản Nhiên cũng hết sức tách hai người ra, nhưng không có ánh mắt giết người như trước kia.

…………….

“Kim công tử, đây là dược mà chủ tử ta dặn.” Thản Nhiên buông chén thuốc xuống thật mạnh, quay qua nhìn Tuấn Tú bằng cặp mắt xem thường. Tuấn Tú nhìn hắn một cái, lắc đầu nói: “Ta không uống.”

“Các đốt ngón tay vẫn còn đau? Ngươi chống làm cái gì, đơn giản chỉ có chủ tử của ta đau lòng thôi!” Thản Nhiên giễu cười, nói.

Tuấn Tú nhíu mày, mặc dù trong lòng hờn giận, nhưng cũng không cần phải biểu lộ ra với thiếu niên này làm gì: “Ngươi đừng vội nhắc tới người nọ!”

“Sao nào? Ngươi và chủ tử không phải đã muốn lưỡng tình tương duyệt rồi à? Còn có cái gì mà không cho nhắc? Chủ tử bị ngươi đánh chưởng kia không hề nhẹ, ta biết nam nhân cũng hận, nhưng không ngờ so với nữ nhân còn sâu hơn nhiều.” Thản Nhiên nói, “Lẽ ra chủ tử vẫn như xưa là một người tung hoành ngang ngược, giờ lại bị ngươi đả thương thành thế này mà còn đau khổ nói không phải ngươi sai, quả thật là hiếm thấy a. Rốt cuộc ngươi và chủ tử có cái thù hận gì không bỏ xuống được, chẳng lẽ ngươi muốn ngài chết trước mắt ngươi mới được sao? Nếu không có Ảnh Tử vọt vào đúng lúc, ngươi thật muốn đánh chết ngài?”

“Đúng !” Tuấn Tú lạnh lùng nói, mắt cũng không nhìn về phía thiếu niên kia, mà là hướng ra ngoài cửa sổ, “Ảnh Tử luôn đi theo hắn đúng không ? Buồn cười, ta biết võ công hắn không cao, lại vẫn bảo hộ hắn. . . . . . Hắn làm sao đâu cần ta bảo hộ, võ công của Ảnh Tử còn cao hơn ta!”

“Chủ tử chỉ sợ ngươi phát hiện thôi!” Thản Nhiên nói, “Đời này chủ tử cũng chưa có khoanh tay bó gối như vậy ——”

“Lâm Thản Nhiên, ngươi đừng có nói giúp hắn. Ta không gây thương tổn hắn, hiện tại cũng không tìm hắn báo thù, ngươi còn lo lắng cái gì?” Tuấn Tú ngắt ngang lời hắn nói, đứng dậy muốn về phòng, “Lâm Thản Nhiên, ta biết ở trong chốn giang hồ thân phận ngươi rất cao, người nọ. . . . . . nói vậy cũng là người tôn quý, ta không khiến các ngươi khó xử, thì các ngươi cũng nên biết điều mà đừng đến phiền ta.”

“Ta sao không phiền đến ngươi? Không chỉ vũ lâm nhân sĩ đều biết ngươi và ‘ta’ quan hệ không hề tầm thường, mà cho dù ta có muốn cách ngươi xa một chút, chủ tử của ta cũng không cho phép a.” Thản Nhiên nhàn nhàn nói, “Ngài bị ngươi đánh một chưởng ốm đau nằm trên giường, thế nhưng còn quan tâm ngươi, mỗi ngày kêu ta đến dặn dò, lại còn đưa thuốc, nếu ta không đến phiền ngươi thì sợ rằng sẽ có ‘ai đó’ xuống giường tới tìm ngươi .”

“Giả mù sa mưa.” Tuấn Tú hừ lạnh một tiếng, không thèm quan tâm đến, bỏ đi. Thản Nhiên khổ não: “Thật khó khuyên a!”

………………..

Một đoàn võ lâm lại chia thành hai phái, phái một nghe theo mệnh lệnh Trữ Xa và Niếp Khải Chi, phái còn lại hướng về Lâm Thản Nhiên và Kim Tuấn Tú. Bởi vậy ở trong này vẫn đang căng thẳng, hai trăm người không thể nhất trí với nhau, mà tình hình chiến đấu phía trước thì ngày càng khẩn cấp.

Quân Ảnh môn lui về biển, tập trung binh lực tấn công Giang Nam. Bọn họ ở trên núi mà quan binh ở đất bằng phẳng, tiến công hay lui lại hoàn toàn từ quân Ảnh môn quyết định, phi thường bất lợi. Tuấn Tú đi tìm Tướng quân, một lòng muốn tòng quân, đối phương căn bản phớt lờ tới bọn họ. Nói rằng Thiên triều luật pháp ban ra, võ lâm không thể tham gia vào chính sự.

Trên đường trở về đại doanh, Tuấn Tú có chút buồn bực, dù sao đối với cậu mà nói, thân phận vũ lâm nhân sĩ và công việc bộ khoái của cậu quả thật cũng không dính dáng gì tới nhau. Nhưng mà lúc này chiến sự nổi lên bốn phía, thi hoành khắp nơi, mà cậu lại chẳng giúp ích được gì nhiều.

Dưới sự dẫn dắt cai trị của hoàng đế, đất nước rất phồn thịnh, nhiều năm trước tới nay chưa từng chiến tranh, thế nên đại đa số binh sĩ và dân chúng cũng không biết chiến tranh là như thế nào. Mọi người không biết trốn, binh lính không biết mưu trí, chỉ thề sống chết vọt tới trước, thực tại thương vong rất thảm, lại bị quân của Ảnh môn tầng tầng khống chế, không liều mình thì cũng tự tử, hiển nhiên sĩ khí gấp trăm lần. Tuấn Tú cứ mải lo nghĩ không chú ý đến phía trước, ngựa thiếu chút nữa đụng vào một nữ tử. Tuấn Tú kéo dây cương, nhớ tới lúc trước là mình đụng vào Hiểu Hàn, còn bên cạnh là thiếu niên, trong lòng càng thêm phiền muộn.

Nhưng đụng vào người không thể ngoảnh mặt làm ngơ, Tuấn Tú xuống ngựa đỡ nàng kia: “Cô nương —— nga, phu nhân. . . . . .”

Nữ tử búi tóc lên là kiểu dáng phu nhân, cốt cách thanh tú vừa nhìn đến Tuấn Tú trong nháy mắt bỗng nhiên biến sắc, dùng tay áo che mặt lại, cuống quít nói: “Là ta lỗ mãng, thật có lỗi.”

Nói xong đi vài bước thối lui đến phố bên kia, biến mất trong đám người. Tuấn Tú nhíu mày, thầm nghĩ mình thật dọa người sao, nữ tử này nhìn mình cứ như gặp quỷ? Nhưng có vẻ mình cũng đã gặp qua nữ tử này…

Cậu suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng không nghĩ ra được, nên giờ cứ quay về nơi bọn họ tạm thời dừng chân.

Lòng vốn đã tràn đầy phiền não, Lâm Thản Nhiên còn cố tình đến, không ngừng khuyên cậu. Vẫn nói vài câu đơn giản, nội dung cũng chẳng biến hóa, cuối cùng Tuấn Tú nhịn không được cười lạnh một tiếng: “Tha thứ hắn? Lâm Thản Nhiên, ngươi thử xem gân tay gân chân bị cắt đứt đi, sau đó đem ngươi nhốt ở một gian nhà nhỏ ngày ngày. . . . . . xâm phạm ngươi, rồi in dấu lên người ngươi. . . . . . Sau đó ngươi nói câu tha thứ?”

“Nhưng chủ tử. . . . . .” Thản Nhiên muốn biện bạch, Tuấn Tú nhìn hắn chằm chằm: “Nếu ngươi nói tha thứ, vậy thì có thể chứng minh Lâm Thản Nhiên ngài – đại nhân đại lượng có tâm địa Bồ Tát, mà ta chỉ là người thường.”

“Ta gặp chuyện như vậy, có thể sớm đã mất xác tại đâu. . . . . .” Thản Nhiên thấp giọng nói, “Chính là Kim công tử ngươi không biết chủ tử, ngài từ sinh hạ đến nay mọi việc đều trôi chảy, chưa từng có người nghịch ý ngài. Ngài dốc hết lòng vì ngươi làm những điều như vậy, quả thật rất mạo hiểm. Huống hồ thế cục đang diễn ra ở Giang Nam, chủ tử luôn ốm đau. . . . . .”

“Hắn ốm đau hay không có quan hệ gì tới ta?” Tuấn Tú kì lạ hỏi, “Ta lại không dự định khiêu chiến, hắn đem bệnh dưỡng hảo không phải xong rồi sao ?”

“Ta truyền lời cho ngài, nói ngươi còn ghi hận ngài rất nhiều, chủ tử nghe xong liền không lòng dạ nào dưỡng bệnh, cả ngày cứ muốn phải đi ra nhìn ngươi.” Thản Nhiên thở dài, “Hiện tại chủ tử ngay gần cửa biển Giang Nam, ngươi đi xem ngài, cam đoan ngài sẽ không náo loạn.”

“Dù gì ngươi cũng là đệ tử Linh Sơn, lại đối với một người như hắn kêu chủ tử, chử tử, có phải Phác Hữu Thiên là người trong triều?” Tuấn Tú hỏi, “Lần này Ảnh môn phản loạn, thế nhưng triều đình còn phái một gã tướng quân xuống dưới, chẳng lẽ. . . . . .”

Tình hình chiến đấu vẫn đang giằng co là bởi vì mình lúc ấy phẫn nộ đánh một chưởng? Cũng không hối hận đánh hắn, thậm chí hận không thể giết hắn, nhưng nếu hắn thật sự là tướng trong triều, vậy sinh linh đồ thán (trăm họ lầm than) là cũng bởi vì mình?

Thân là bộ khoái, giờ phút này hiển nhiên Tuấn Tú quan tâm đến không phải là bản thân mình lợi hại. Hơn nữa theo như lời Thản Nhiên, cậu biết không phải là giả, Phác Hữu Thiên và những điều quan hệ tới triều đình trong lúc đó chính mình cũng có phát hiện. Nhưng… Cậu thở dài: “Lâm Thản Nhiên, ngươi nghĩ rằng ta đi xem hắn thì có thể nói cái gì hay sao?”

“Kim công tử, thật sự chủ tử có cảm tình với ngươi rất sâu, vì ngươi, ngài mang theo Tề Tư đi vào địa phương của đám ô hợp, thiếu chút nữa chậm trễ chính sự. . . . . .” Thản Nhiên nói, “Hiện tại Hoàng Thượng bệnh nặng, ngươi cũng biết hành động của chủ tử, ngài cơ hồ có thể quyết định đến hưng vong của đất nước a!”

Tuấn Tú im lặng, sau một lúc lâu mới nói: “Ngươi nói cho hắn dưỡng hảo thân thể tới tìm ta, ta. . . . . . có việc cùng hắn thương lượng.”

……………

Huyết dọc theo da thịt trắng nõn của thiếu niên rơi xuống, cậu lẳng lặng nhìn, tâm có đau, nhưng hận cũng có nhiều.

Đáng lẽ nên phát hiện, vì sao lại không phát hiện sớm hơn? Rõ ràng thân thể này đã muốn nhận ra hắn, kêu gào đuổi hắn đi, chính mình vì cái gì còn muốn lưu hắn tại bên người? Chẳng lẽ thật do một chút ôn nhu kia làm cho mình tham luyến sâu vô cùng?

Thân thể cảm giác, thiếu niên biểu hiện kỳ dị cùng “Nhất kiến chung tình”, có khi thốt ra đôi lúc lại che dấu, tựa hồ khác một trời một vực với Phác Hữu Thiên, cẩn thận nghĩ lại thì tính tình rất giống nhau. . . . . . Vì sao mình không phát hiện? Có phải sẽ không mãi không phát hiện nêu như mình ti tiện đến mức chỉ cần người khác đối xử tốt với mình một chút thì sẽ không truy cứu?

Nhưng mà rốt cuộc không có biện pháp lừa chính mình, thân thể run rẩy phát hiện đối phương là ai, mở mắt ra nhìn đến ngực hắn, là một khối chữ, nét chữ kia, dấu vết rất sắc xảo, y chang như khi ở Lưu Túc hiên người nọ in chữ lên người mình, mỗi một tự đều giống như vậy.

Thời khắc đó hiểu được thiếu niên là thật yêu chính mình, cũng thời khắc đó hiểu được thiếu niên đó là ác ma trong trí nhớ. Vì thế một chưởng đánh ra, không lưu tình chút nào. Đợi cho người nọ tuyệt vọng nhìn mình, mới phát giác lòng đang đau, nhưng mà cũng hết sức thỏa dạ.

“Tú. . . . . . Ta không biết ngươi đang nói cái gì. . . . . .” Thiếu niên hộc huyết, nhưng mà trên gương mặt tuấn lãng vẫn đang ngụy trang, cắn răng, cho dù chết cũng không thừa nhận.

“Ngươi không biết?” Tuấn Tú lạnh lùng cười, “Vậy ta biết, Phác Hữu Thiên, ngươi dùng thuật dịch dung phải không? Thật là cao kiến, ngay cả trước mắt ta đều có thể giấu diếm được. Giọng nói của ngươi cũng do uống thuốc? Thay đổi thật cũng tự nhiên.”

Thiếu niên cầm lấy lưng ghế, nhích người đứng thẳng một chút, mặc dù trước ngực bị một chưởng đau, nhưng so với trong lòng còn đau gấp bội: “Ta, ta thật sự không phải ——”

Tuấn Tú tiến lên, vươn tay dùng sức vào sườn mặt hắn. Gương mặt thiếu niên bỗng dưng tróc ra, nhưng dịch dung quá lâu cho nên khi tháo xuống sườn mặt chảy máu.

Tuấn Tú cũng không bóc nữa, chỉ lạnh lùng nói: “Phác Hữu Thiên, ngươi còn muốn nói gì nữa?”

Thiếu niên cắn môi cúi đầu, khi ngẩng đầu mở miệng thì thanh âm cũng đã thay đổi: “Lưu Tam am hiểu thuật dịch dung, còn ta học thuật âm. Ta. . . . . . Ta là Phác. . . . . . Hữu Thiên. . . . . .”

Lưng tựa vào trên tường, thân thể rút đi khí lực, thiếu niên kinh ngạc nhìn thấy nam tử trước mắt, biểu tình lạnh lùng như vậy, chung quy vẫn thấy lại. Hắn cúi đầu xin: “Tú, ngươi. . . . . . có thể coi như vẫn chưa phát hiện gì không?”

Tuấn Tú nhìn hắn, đột nhiên cười ha ha: “Phác Hữu Thiên, ngươi có thể trở thành Lâm Thản Nhiên không?”

“Ta. . . . . . Ta có thể! Ta có thể vẫn làm Lâm Thản Nhiên ở bên cạnh ngươi, ta có thể ——”

“Đáng tiếc ngươi không phải.” Tuấn Tú ngắt ngang hắn rất nhanh, nhẹ giọng nói, “Lâm Thản Nhiên chính là Phác Hữu Thiên, cho nên, không có Lâm Thản Nhiên. Ta nhận thức thiếu niên kia tên là Lâm Thản Nhiên, giờ đã không thấy . . . . . .”

Nhắm mắt lại, đúng vậy, người thiếu niên tên là Lâm Thản Nhiên đã không thấy. Bởi vì Phác Hữu Thiên xuất hiện, cho nên không thấy hắn nữa.

Rút kiếm ra hướng vào Hữu Thiên, trên mặt không có nửa phần biểu lộ: “Rút kiếm ra.”

Hữu Thiên lắc đầu: “Tú, ta sẽ không đưa kiếm về ngươi ——”

“Vậy ngươi liền tiếp kiếm đi!” Tuấn Tú thi lực tay trái, kiếm hướng về Hữu Thiên đâm tới. Hữu Thiên nhắm mắt lại, không hề có ý né tránh mũi kiếm. Mũi kiếm của Tuấn Tú đâm thẳng vào ngực, mũi nhọn đâm đến chữ « Tú » trong lòng hắn, Tuấn Tú mơ hồ nghĩ: chẳng lẽ cứ như vậy giết hắn?

“Keng!” Một tiếng, ngoài cửa sổ xuất hiện một bóng người, kiếm trong tay Tuấn Tú rơi xuống đất. Người nọ mặc một thân hắc y, ôm lấy Hữu Thiên đã gần như đứng không xong, nhìn về phía Tuấn Tú: “Ngươi đánh ngài bị thương.”

Tuấn Tú nhặt kiếm lên, tuy rằng hơi thở của Hắc y nhân không mạnh, nhưng võ công vô cùng cao. Tuấn Tú gật đầu: “Phải, là ta đánh hắn, ngươi muốn báo thù thì cứ việc hướng về phía ta.”

Sát ý trên người Hắc y nhân bốc lên phừng phừng, lại nghe thanh âm mỏng manh của Hữu Thiên: “Ảnh Tử, dừng tay.”

“Thiếu chủ, hắn đánh ngài ——” Ảnh Tử còn muốn nói thêm, Hữu Thiên lắc đầu: “Ta cam nguyện, Ảnh Tử. . . . . .” Hắn dừng một chút, “Ngươi trước mang ta trở về, cũng kêu Tề Tư trở về. . . . . .”

Ảnh Tử ôm hắn nhảy qua khung cửa sổ, Hữu Thiên nhìn Tuấn Tú, đáy mắt tràn đầy thê lương: “Tú. . . . . . Ta thật hy vọng, ta chỉ là Lâm Thản Nhiên. . . . . .”

Nhiều lời còn muốn nói, nhưng cũng không thể thành câu. Ảnh Tử rất hảo khinh công, Tuấn Tú tới bên cửa sổ nhìn ra phía ngoài trời, đã không còn bóng người.

“Chẳng lẽ ta không hy vọng sao?”

………….

Mở mắt ra, ánh trăng sáng tỏ vẩy lên người, Tuấn Tú thấy một đêm thật yên tĩnh, nở nụ cười.

“Tại sao. . . . . . vẫn nằm mộng?” Trong mộng luôn nói ra một câu tương tự như vậy?

Những lời này, người kia nghe không được. Mặc dù vẫn còn Lâm Thản Nhiên, nhưng cũng không phải người lúc trước. Nguyên lai chỉ cần không phải cái bỉu môi kia hay thiếu niên làm nũng thì khuôn mặt có thuộc về ai, kỳ thật đều không quan trọng.

Làm cho cậu động tâm là hé ra gương mặt giả dối, phía dưới chính là kẻ thù cậu hận thấu xương.

Tưởng chừng vô sự gió êm sóng lặng, buổi chiều ngày hôm sau lại xảy ra một sự kiện. Lâm Thản Nhiên ra ngoài, thời điểm trở về bị người đem đao đặt trên cổ.

Người cầm đao là nữ tử mà Tuấn Tú đã gặp qua, đúng là ngày hôm trước người này trúng phải ngựa của cậu. Động tác của nữ tử có chút bối rối, biểu tình lại có vài phần dứt khoát, kề đao ngay cổ Thản Nhiên đứng trước mọi người: “Các ngươi không được vọng động, nếu không ta sẽ giết hắn!”

Ở đi sảnh tất cả mọi người đang ngạc nhiên, Trữ Xa bỗng nhiên mở miệng, chậm rãi nói: “Đại tẩu, tẩu làm cái gì vậy? Đại ca đâu?”

Tuấn Tú lập tức nhớ tới, nữ tử này là thê tử của Khúc Dĩnh Đình – Võ Bội Tinh, khi mình ở Khúc gia trang đã từng gặp qua một hai lần. Khúc Dĩnh Đình cực ái thê tử, từ trước đến nay không cho nàng lộ diện, cậu cũng chỉ đứng xa xa ngắm qua, khó trách nhận không ra.

“Đừng gọi ta đại tẩu! Ta không biết huynh đệ các ngươi ——” Võ Bội Tinh hô lên, trên mặt hiện ra nét sợ hãi, đao trên tay liền chạm vào cổ Thản Nhiên, tạo ra một đạo hồng ngân. Tuấn Tú nhìn Trữ Xa, có loại cảm giác kỳ dị, vì thế đi tới từng bước: “Khúc phu nhân, phu nhân muốn nói cái gì cứ việc nói đi, không cần kích động như vậy. . . . . .”

“Ngươi đừng lại đây! Ngươi và hắn là cùng một loại ——” Võ Bội Tinh lui về phía sau từng bước, “Các ngươi là ác ma, các ngươi khơi mào chiến tranh ý muốn tạo phản, làm cho cả Giang Nam đều trở nên tàn sát, các ngươi ——”

Khúc Trữ Xa phi bước lên trên, đưa tay điểm huyệt đạo Võ Bội Tinh, nhưng nàng biết võ liền tránh bên hông. Khúc Trữ Xa ôn nhu nói: “Đại tẩu, tẩu đã mệt mỏi vì thế không biết chính mình đang nói cái gì.” Gã lại tiếp tục ra tay.

Bỗng dưng Lâm Thản Nhiên đưa tay đánh phản lại Khúc Trữ Xa, lôi kéo Võ Bội Tinh vọt đến phía sau Tuấn Tú, đối Trữ Xa làm cái mặt quỷ: “Khúc môn chủ, ngươi muốn giết người diệt khẩu sao?”

Một lời vừa nói, cả sảnh chấn động. Người bị động trong lúc đó thành chủ động khiến Võ Bội Tinh trừng lớn mắt nhìn Lâm Thản Nhiên: “Ngươi. . . . . . Sao ngươi biết?”

” Đại đệ tử Linh Sơn Lâm Thản Nhiên, phụng chi mệnh Tĩnh vương, giám sát môn chủ Ảnh môn.” Thản Nhiên cười nói, làm động tác khom người, “Tuy rằng chuyện Khúc Trữ Xa chính là môn chủ Ảnh môn không phải là do ta điều tra ra, nhưng cái gì cần biết ta đều đã rõ.”

Khúc Trữ Xa nhứng mi lên: “Lâm thiếu hiệp, không có bằng chứng thì đừng có nói lung tung.”

“Ngươi còn dám nói? Mọi việc ta đều biết ! Ngươi uy hiếp Dĩnh Đình để cho hắn giúp ngươi. . . . . . Giúp ngươi mưu phản. Khúc Trữ Xa, ngươi mang theo bao nhiêu võ lâm cao thủ cũng là vì lợi dụng bọn họ đúng không? Ngươi thật sự ngoan độc. . . . . .” Võ Bội Tinh hô, “Ta đã nghe hết mọi chuyện, ngươi, ngươi lấy ta ra mà uy hiếp Dĩnh Đình. . . . . .”

Khúc Trữ Xa bỗng nhiên cười rộ lên: “Ta bắt ngươi ra uy hiếp đại ca của ta? Ta vì cái gì muốn bắt ngươi uy hiếp đại ca?”

Võ Bội Tinh đột nhiên nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt theo khóe mắt chảy ra: “Sát hữu đoạt thê.”

Mọi người đều nghị luận, nguyên lai Võ Bội Tinh có người trượng phu Tô Nam cũng là người trong võ lâm, ba năm trước đây đột nhiên bị hại, vẫn không tìm ra hung thủ, chẳng lẽ dĩ nhiên là Khúc minh chủ?

“Ngươi đã biết, vậy ta cũng sẽ không dấu nữa.” Khúc Trữ Xa quay đầu xem Thản Nhiên, “Lâm Thản Nhiên, ngươi quả nhiên là người trong quan phủ! Vậy Phác trang chủ kia có phải là Tĩnh vương?”

Lâm Thản Nhiên gãi đầu: “Chủ tử dặn không thể nói. . . . . .”

Khúc Trữ Xa nhìn về phía Tuấn Tú, mỉm cười với cậu: “Tuấn Tú, chủ tử của Lâm Thản Nhiên chính là chủ nhân Phác trang.”

Tuấn Tú hơi sửng sốt, Trữ Xa nói tiếp: “Ta luôn nói Tuyên Châu có thế lực của triều đình, bởi vậy thường thường lưu ý. Tuấn Tú, hại đệ gân tay gân chân bị đoạn là Phác trang chủ đi? Đệ. . . . . . chẳng lẽ còn phải ở bên Lâm Thản Nhiên sao?”

Tuấn Tú mới hiểu được ý của Trữ Xa, Thản Nhiên lại nở nụ cười: “Tuấn Tú, thiệt thòi cho ngươi cùng Khúc môn chủ xưng huynh đệ, hắn thế nhưng còn không hiểu ngươi nhiều bằng ta.” Nghĩ rằng Tuấn Tú có thể vì chiến sự tạm thời buông ân oán, lại như thế nào bởi vì kẻ thù của mình mà đầu nhập vào phản tặc?

“Hắn. . . . . . Là Tĩnh vương?” Tuấn Tú nhìn về phía Thản Nhiên hỏi, Thản Nhiên gật đầu rất nhẹ.

Tuấn Tú xoay người, đầu vai đang run rẩy. Thản Nhiên hoảng sợ, chuyển tới trước cậu thì thấy Tuấn Tú cười không ngừng.

“Nguyên lai là Vương gia a, khó trách, khó trách. . . . ” Tuấn Tú cười xem ra có chút bi ai, có chút trào phúng. Nhớ tới người nọ phòng bị, người nọ tùy hứng, người nọ tàn khốc, ý cười bên môi càng lớn hơn nữa, nhưng thật ra con ngươi đều lạnh.

Quay người qua, thẳng tắp nhìn Trữ Xa, cúi người vái chào.

“Đại ca, ta và ngươi huynh đệ một thời gian, giờ phút này cũng chỉ có cát bào đoạn nghĩa.”(chia cắt) Nói xong, tay lấy kiếm ra xé vạt áo thành những tua nhỏ. Lập tức xuất kiếm, hướng về Trữ Xa: “Phong ba đều do ngươi dựng lên, ta không có khả năng theo đuổi sinh linh đồ thán.”

Trữ Xa nhìn Tuấn Tú, mày chậm rãi nhăn lại, mâu quang thu lại, khí tức trên người bỗng dưng tăng cường: “Tuấn Tú, ta không muốn động thủ với ngươi.”

“Võ công của môn chủ Ảnh môn quả nhiên hơn người, thực lực trước kia biểu hiện ra ngoài là cố ý giấu diếm chăng?” Tuấn Tú âm trầm, biết giờ phút này võ công Trữ Xa không hề là Khúc nhị kia, võ công của gã có thể còn cao hơn mình, “Thỉnh .” Thủ thế, kiếm trong tay tuôn ra khỏi vỏ.

“Ta không động thủ với ngươi.” Trữ Xa lắc đầu nói, “Tuấn Tú, ngươi cẩn thận ngẫm lại, ngươi một thân không trọn vẹn là vì cái gì. Triều đình này có đáng giá ngươi bán mạng không?”

Nói xong xuất chưởng, một phong đảo qua trong đại sảnh, mọi người vội vàng vận nội lực đi chấn. Trữ Xa dùng lực nhảy lên, chỉ trong chốc lát đã ra bên ngoài. Tuấn Tú vội vàng đuổi theo, nhưng mà khinh công cậu dùng không được, tới bên ngoài chỉ còn bóng người xa xôi.

Thản Nhiên vội vàng đuổi theo ra đến, giữ chặt Tuấn Tú: “Kim công tử, người này rất lợi hại, ngươi chớ một mình đuổi theo.” Hắn thấp giọng nói, “Vạn nhất xảy ra chuyện gì, Vương gia sẽ tìm ta phiền toái.”

“Ta biết.” Tuấn Tú đáp, “Hắn có dũng khí tàng ẩn trong này thì dĩ nhiên còn có biện pháp.”

Trong phút chốc cậu thấy lòng mình phiền muộn hơn bao giờ hết, ngắn ngủn mấy ngày trải qua hai lần phản bội, người kiên cường như cậu cũng khó bình tĩnh. Huống hồ hai người này đều là người cậu cực kỳ coi trọng, hơn nữa. . . . . .

Hơn nữa mình còn không đành lòng thương tổn tên thiếu niên luôn luôn bốc đồng. Nhưng, hắn lại là kẻ vô luận như thế nào cũng không tha thứ được.

“Kim công tử, Vương gia phụng mệnh Hoàng Thượng xử lý việc Ảnh môn, chúng ta cũng mới tra được Ảnh môn và Khúc gia trang có quan hệ, vừa lúc đó lại biết được tin tức của ngươi. . . . . . Vương gia liền dịch dung thành bộ dáng của ta lẫn vào.” Thản Nhiên nói, “Bắt đầu chúng ta nghĩ đến Khúc Dĩnh đình là môn chủ Ảnh môn, sau lại mới tra ra là Khúc Trữ Xa. Tên kia thật sự lợi hại, chúng ta thiết đặt bẫy bao nhiêu lần đều bị hắn đào thoát. Nếu không phải Vương gia ở trong đội ngũ này, có thể hắn đã sớm cùng những lực lượng từ giang hồ san bằng chúng ta từ phía sau.”

“Kỳ thật chúng ta bất quá đám ô hợp, mục đích của Khúc Trữ Xa là dùng chúng ta làm che dấu.” Đầu Tuấn Tú chuyển động, đã muốn hiểu được trước sau, ảm đạm cười, “Đáng tiếc. . . . . . Tĩnh Vương gia gây trở ngại kế sách của hắn, nếu không hắn sớm có thể mang các môn phái tới giết quan binh.”

“Ta nghe Hi Mặc nói qua một sự tình, Kim công tử, Vương gia là phụng lệnh. Lúc ấy Ảnh môn ở một nơi bí mật gần đó, Vương gia đa nghi cũng coi như không phải sai lầm lớn. . . . . .” Thản Nhiên nói, “Kim công tử, ngươi là bộ khoái, vì triều đình. . . . . .”

“Ta chịu tra tấn, cũng là đúng.” Tuấn Tú đón nhận, quay đầu, trên mặt buông xuống trào phúng, “Ta hiểu được, nguyên lai hết thảy đều do ta.”

“Nếu lúc ấy hắn giết ta, ta đây quả thật là xứng đáng. Nhưng ——” Giọng Tuấn Tú cực thấp, như nói cho chính mình nghe. Nhưng người nọ đối đãi như vậy, cũng là bởi vì chính mình xứng đáng nhận tra tấn vậy sao? Hoặc là, tha chính mình một mạng cho nên coi mình như món đồ chơi, đây cũng là một cách tra tấn?

Vương gia, thật buồn cười a. Mình vẫn dùng hết tâm lực giữ gìn luật pháp, mà người tra tấn mình cũng là chủ nhân của những luật pháp.

Tuấn Tú cắn môi, chỉ cảm thấy giễu cợt.

Qua tận vừa rồi, mọi người trong đại sảnh đều lại đây, Niếp Khải Chi đỏ bừng mặt, muốn tới rồi lại bất động.

Tuấn Tú giương mắt nhìn hắn, cảm giác kỳ quái, hỏi: “Niếp đại hiệp, ngài có lời gì muốn nói sao?”

Niếp Khải Chi chần chờ một lát, đột nhiên chắp tay lại: “Cuồng đao Niếp Khải Chi, nguyện ý nghe Kim thiếu hiệp, Lâm thiếu hiệp sai phái.”

Tuấn Tú đứng sững, lập tức hiểu được: Niếp Khải Chi tuy là người lỗ mãng vô tài cán, nhưng được cái tính tình ngay thẳng. Thời gian vừa qua hắn cùng Khúc Trữ Xa quan hệ không tồi, nhưng hắn cũng chỉ là bị lừa bịp, cũng không phải người trong Ảnh môn. Khi nãy một màn mình rút kiếm, ngoài ý muốn chiếm được hắn tín nhiệm. Thân phận Lâm Thản Nhiên thì khỏi bàn cãi, tự nhiên cũng có người tin.

Một đoàn người giang hồ từ trước đến nay tán loạn, nếu thật muốn lên chiến trường thì cần phải điều chỉnh. Cho nên bước đầu tiên, là thu phục lòng người.

Tuấn Tú thở dài, nhóm người này vốn là có một bộ phân tín nhiệm mình. Xem ra về sau, mình còn phải cùng với Lâm Thản Nhiên, nhìn thấy khuôn mặt kia, càng nhịn hắn hắn càng vì Phác Hữu Thiên giải vây

Tốt nhất là vẫn nên lấy đại cục làm trọng.

Advertisements

9 thoughts on “Nhưng vi quân cố

  1. Thật là…sao mấy người kia lại bênh vực Phác Hữu Thiên chằm chằm như thế chứ,cứ giải thích là tính cách của chủ tử thế nọ thế kia,nói thẳng ra là tàn nhẫn từ trong trứng đi cho rồi -_- Lại còn khiến tiểu Tú nghĩ tự đổ lỗi cho mình nữa chứ aizzzz~~~~

  2. tội nghiệp Thiên ca ghê, đã bị tung một trưởng rõ mạnh rồi, lại còn bị đâm thêm một dao, nói chung chắc như thế anh vẫn chưa thấy đau bằng sự lạnh lùng của Tú Tú đâu nhỉ?
    ôi thật không ngờ cái ông Trữ Xa lại là môn chủ ảnh môn, thật tình, mà bây giờ Tú Tú biết hết mọi chuyện rồi chắc cũng bớt thù Thiên ca hơn nhỉ? Haiz, nhưng chắc Thiên ca vẫn phải chịu đau dài dài nữa

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s