Nhưng vi quân cố

Tập 29

Địa thế vách đá Tần Hán cực hiểm, cách bờ biển khoảng trăm thước mang theo một cái thủy lộ chật hẹp rất thích hợp để rút lui và cũng thích hợp giáp công mai phục. Hữu Thiên vừa nhìn bản đồ cát là trong lòng liền hiểu được Khúc Trữ Xa có chủ ý. Hắn vốn không phải nhân từ chi sĩ gì, lúc ấy tương kế tựu kế, tổn hại một ít binh lực khắc địch chế thắng. Nếu Niếp Khải Chi dẫn dắt Hàn lộ quân cánh phải thì cho dù toàn bộ bọn họ đã chết, Hữu Thiên cũng sẽ không nháy mắt một cái.

Nhưng vấn đề là bên trong còn có một người họ Kim tên Tuấn Tú.

Huy động thuyền hết tốc lực, nhưng giờ phút này Hữu Thiên say tàu gần chết, cắn răng ngóng về phía Đông Nam. Trời đã bán hắc, mặt biển cuộn sóng phập phồng mãnh liệt. Hữu Thiên đem mặt chôn ở trong lòng bàn tay, cuộc đời lần đầu tiên biết cái gì là hối tiếc không kịp.

Nếu. . . . . . Nếu hắn không dồn những người đó chết thay thế cho cái sự ích kỉ của hắn, vậy có phải. . . . . . Tuấn Tú sẽ không xảy ra chuyện? Nếu hắn không làm cho bọn họ chịu chết, Tuấn Tú cũng sẽ không lâm vào nguy hiểm. Sai lầm rõ ràng đều tại mình, vì sao hiện tại Tuấn Tú lại là người gặp chuyện không may a? Nếu trời có trừng phạt thì hãy trừng phạt sự tàn nhẫn của mình, chứ đừng để cho Tú lâm vào nguy hiểm. . . . . .

Mà chẳng phải bây giờ đã là sự trừng phạt đích đáng nhật sao ? Trong lòng lo lắng, hối hận đau đớn, bình sinh chưa bao giờ từng trải qua lòng nóng như lửa đốt khó chịu như vậy, tim cứ nhói, nếu Tú xảy ra chuyện. . . . . .

Hữu Thiên xuất phát chậm hơn một ngày so với nhóm Tuấn Tú, tuy rằng nói Hàn lộ quân vì che dấu hành tung nên đi chậm một chút, nhưng cũng đã trễ lắm rồi. Chờ hắn đến núi Tần Hán, chỉ thấy đá ngầm rơi xuống biển, làm sao còn gặp người? Hữu Thiên dự đoán được Ảnh quân dụ quân ở lộ tuyến, một đường đi xuống phía dưới, quả nhiên dần dần nhìn thấy nước biển đỏ lên, mấy cổ thi thể thuận theo dòng nướ trôi nổi, lềnh bềnh.

Tâm Hữu Thiên lại co rút, mở mắt to nhìn khắp nơi, những thi thể này có Hàn lộ quân và cũng có Ảnh quân, nhưng không có Tuấn Tú. Hắn phân phó thuộc hạ dọc theo tàn tích truy xuống, từ từ có thể nhìn đến xác của chiếc thuyền, hiển nhiên là một tràng chiến đấu kịch liệt. Hắn nhìn kỹ, hy vọng nhìn thấy Tuấn Tú, nhưng lại sợ tìm ra được.

Thuyền đi đến tận cùng nơi núi đá ngầm, đồng tử bỗng nhiên mở to hơn, ánh trăng lọt qua khe đá phản chiếu trên mặt sông là ngân bạch. Đồng thời xa xa truyền đến tiếng gọi ầm ỉ. Hữu Thiên phóng tầm mắt nhìn lại, nhịn không được nỗi sợ hãi.

Năm sáu chiến thuyền của Ảnh quân bao vây thành một vòng, hướng về trung tâm hò hét bắn tên. Nơi này cách bờ biển không xa, bởi vậy mới có đá ngầm, thuyền ngập nước cũng không quá sâu. Chính giữa thuyền có hai khối đá ngầm, hai khối đá này bị sóng biển đánh nên rất là trơn tuột, và trên mõm nó có một chỗ lõm xuống, Ảnh quân phóng tên bắn không tới khối đá đang chứa chấp một người.

Người nọ đúng là Tuấn Tú.

Hữu Thiên thở phào một cái, toàn thân nhất thời mềm nhũn vô lực, do lo lắng quá độ không chút nào yên tâm. Hắn hạ lệnh đem thuyền dừng ở mặt sau đá ngầm, phân phó những người trên thuyền có kỹ năng bơi tốt bơi xuống phá hư con thuyền của Ảnh quân. Hắn tính toán, trên con thuyền cỡ trung kia mặt trên có một tiểu thuyền đã dùng. Hắn lên tiểu thuyền hạ lệnh phát hỏa tiến, đồng thời nghĩ cách xử trí.

Phần lớn chiến thuyền trên biển được đóng rất kiên cố, nhưng có rắn chắc thì thuyền cũng chỉ là gỗ, sắt và đinh tán tổ hợp thành. Dưới thuyền của Hữu Thiên toàn là hảo thủ, mấy người trên chiến thuyền của Ảnh quân kia mới vừa trải qua ác chiến, e rằng giờ phút này đã mệt thở không ra hơi, cũng không ai nghĩ dưới dưới tình huống này còn có viện binh gì —— đợi cho phát giác nước dũng mãnh tràn vào đáy thuyền thì lúc đó tay chân luống cuống khó có thể ứng phó rồi. Hữu Thiên nhân cơ hội này tìm cách nhập vào bên trong nhanh đến lõm đá ngầm, hắn thi triển khinh công bay qua, hô: “Tú! Đi mau!”

Ảnh quân xôn xao, Tuấn Tú liền biết là có người đến đây, trong lòng vội vả cũng không dám hô lớn. Biết chính xác là Hữu Thiên thì lại càng cảm thấy khẩn trương, lộ ra nửa thân mình há mồm muốn hô lại nghe đến tiếng gió thổi quanh người, vội vàng nghiêng người né tránh rồi nhìn qua, Hữu Thiên cũng đã đi lên nơi này. Cậu cố gắng vận nội lực nhưng chỉ cảm thấy ngực đau nhức, ngay cả hô hấp đều khó khăn, lại càng không muốn kêu gọi đầu hàng .

Trời vốn tối, Hữu Thiên lại cách khá xa nên nhìn không thấy nét mặt của cậu, mà hắn chỉ thấy Tuấn Tú lảo đảo vài bước rồi lại dừng lại, không nói lời nào cũng không đi nữa, lại lo lắng vội vàng tiến lên. Chuyển một khối đá qua, chỗ hắc ám bỗng nhiên xuất hiện ra một thân ảnh, ôm trụ cổ tay Hữu Thiên. Võ công Hữu Thiên vốn không lắm cao, nhưng vào lúc này cũng dốc toàn lực đánh, làm sao có thể bị người này bắt trong nháy mắt được. Người nọ đắc ý cười, nói: “Tuấn Tú, ngươi quả nhiên tính toán tài tình.”

Hữu Thiên nghe nói như thế, trước mắt tối sầm lại. Giọng của người này hắn rất quen thuộc, trên mặt lộ ra hăm hở, khí phái bất phàm, không phải Khúc Trữ Xa thì là người nào. Hắn bị Khúc Trữ Xa chế trụ, thanh âm đối phương rõ ràng truyền vào trong tai: “Tuấn Tú, công lao này vẫn thuộc về ngươi đầu tiên. Người này ta cũng giao cho ngươi xử lý, ngươi hận hắn đến cực điểm, tra tấn hắn như thế nào chính là vấn đề của ngươi .”

Sắc mặt Hữu Thiên trắng bệch, quay đầu lại nhìn Tuấn Tú: “Tú, ngươi. . . . . . Chẳng lẽ ngươi cố ý dụ ta đến tận đây, ngươi. . . . . . ngươi hận ta như vậy. . . . . .”

Sắc mặt Tuấn Tú cũng rất khó xem, nhưng không đáp lời. Khúc Trữ Xa cười nói: ” Lúc trước ngươi tra tấn hắn như vậy, hắn tự nhiên là hận ngươi. Cho tới bây giờ tay chân hắn vẫn không trọn vẹn, hắn sao có thể tha thứ ngươi.” Mâu quang gã chuyển qua, “Tuấn Tú là một nam nhi đại trượng phu bị ngươi làm nhục, nếu còn có thể coi như không có việc gì thì ta thấy mới là kỳ quái a.”

“Ngươi. . . . . . ngay cả chuyện này đều nói với hắn. . . . . .” Hữu Thiên cắn răng, “Chẳng lẽ các ngươi. . . . . . các ngươi đã là quan hệ. . . . . .”

Trên mặt nhất thời nổi lên cuồng nộ như bị phản bội, bị coi rẻ, làm cho đáy mắt hắn sinh ra tơ máu. Bên môi Khúc Trữ Xa xẹt lên một tia cười lạnh, lực đạo có hơi nới lỏng, Hữu Thiên liền nhào lên nắm chặt Tuấn Tú.

“Tại sao? Ta yêu ngươi như vậy mà tại sao ngươi lại muốn hại ta. . . . . . Ngươi có thể không để ý tới ta, ngươi có thể không thích ta, chính là ta đem lòng đều dành hết cho ngươi, ngươi. . . . . . ngươi không tiếp thụ không tiếp thụ. . . . . . Ngươi đã xé nát nó. . . . . .”

Những giọt nước mắt đau dớn cứ thi nhau lăn dài trên gương mặt khốn khổ của Hữu Thiên, Tuấn Tú bị hắn bắt lấy lay động cả người hoàn toàn nói không ra lời, lo lắng bên ngoài, còn lòng thì chua xót lan tràn. Chỉ một thoáng trong đầu hiện lên một ý niệm: hắn không tin mình, hắn, hắn. . . . . .

Tuấn Tú cắn môi, chua sót. Trải qua ác chiến đêm nay, tình trạng cậu vốn đã kiệt sức nhưng giờ phút này chỉ có thể cố gắng chống đỡ chính mình đứng dậy. Lúc này nếu không phải bởi vì đáy lòng bỗng nhiên sinh ra một chuỗi tức giận thì có thể muốn đứng cũng đứng chẳng được. Hữu Thiên lại bỗng nhiên dùng sức ôm cậu lui về phía sau, trong lúc đó, Tuấn Tú ngẩn ra. Hữu Thiên ôm chặt cậu, thi triển khinh công chạy vội tới mép đá nhảy vào trong biển.

Bọt nước văng lên, Tuấn Tú chỉ cảm thấy mình được ôm chặt lấy, được người dùng toàn lực bảo hộ vào trong ngực. Cậu mệt mỏi, tay chân cũng chẳng động đậy nổi, chỉ ngừng thở, cả người dựa vào Hữu Thiên tùy ý hắn mang theo. Nhưng toàn bộ nội lực cậu đã hao tổn nên ngay cả nín thở cũng khó khăn. Thật sự chịu không được nuốt vào mấy ngụm nước biển, lập tức môi bị che trụ, không khí dũng mãnh vào tràn vào trong cơ thể.

Cái hôn này cũng hết sức triền miên, ngay cả lưỡi cũng tiến vào quấn lấy cùng một chỗ. Sau khi thân phận Hữu Thiên bị phát hiện thì hai người nào có cơ hội ở chung ôn hòa như vậy, khó có khi được Tuấn Tú không phản kháng không phẫn nộ, ngoan ngoãn sà vào trong ngực bị chính mình hôn, Hữu Thiên chỉ cảm thấy cao hứng vạn phần, không ngừng cắn nhẹ lên đôi môi của Tuấn Tú, đem không khí truyền qua cho cậu đồng thời hấp thu hương vị như mật trong miệng cậu. Hôn như vậy vẫn là một cú đánh vào lòng người, ngay khi Hàn Nhất một phen kéo hai người từ dưới nước lên đến trên thuyền, Hữu Thiên cơ hồ đem không khí đều cho Tuấn Tú, chính mình suýt chút nữa thiếu khí gần chết. Hắn lên được tiểu thuyền bắt đầu ho khan phun thủy, nhưng mặt lại hiện vẻ thỏa mãn. Hàn Nhất và Hồng Nhị ở một bên nhìn thấy, thầm nghĩ phía Nam có câu là “Hữu tình ẩm thủy bão”còn Vương gia nhà mình là “Hữu tình thủy dã năng đương không khí” (Hữu tình như nước, còn Thiên ca là hữu tình có thể đem nước hóa thành không khí)

Âm thầm pha trò không dám đề cập tới, mọi người trên thuyền ai ai cũng không đình tay, dùng lực chèo nhanh nhất hướng về phía núi đá Tần Hán. Dù sao tới giờ này, binh lực của Ảnh quân cũng có thể vượt qua những chiến thuyền nhỏ này nhưng kỹ năng bơi lại không thể đánh đồng. Khúc Trữ Xa trơ mắt nhìn thuyền của Hữu Thiên tiến vào núi đá vùng Tần Hán, tức giận trừng trừng, vận khởi nội tức lên cao giọng: “Phác Hữu Thiên, ngươi chớ thương tổn Tuấn Tú, ngươi thả hắn, ta sẽ tha cho nhóm các ngươi!”

Hữu Thiên ôm Tuấn Tú xem xét thương thế của cậu, trong mắt sầu lo, lại cố ý cười ra tiếng. Công lực của hắn không cao lắm, thanh âm truyền không có đến nơi Khúc Trữ Xa, nhưng đủ làm cho đối phương nghe được: “Khúc Trữ Xa, ngươi khinh ta ngu ngốc à? Lúc này mà còn dùng kiểu đó đến hù ta.” Hắn cố chỉnh giọng mình mang theo đùa cợt, “Nếu ngay cả điểm tín nhiệm ấy ta đều không thể cho Tú thì sao có thể nào vọng ngôn đả thương Tú? Tuấn Tú là người như thế nào chẳng lẽ ta còn không rõ ràng lắm, cái tiểu kế châm ngòi của ngươi cũng bày đặt khoe ra cho thiên hạ thấy !”

Lời hắn vừa nói, Khúc Trữ Xa chỉ cảm thấy trong lòng đau xót, giọng lại vẫn mang theo ý cười: “Giờ nói tin hắn à, vậy sao năm đó đem hắn tra tấn thành dáng dấp như vậy mà tại sao lại không tin hắn?”

Hữu Thiên cắn răng, trong lòng ân hận: Tú. . . . . . những chuyện này ngươi cũng nói với Khúc Trữ Xa sao? Hắn đang phân tâm thì nghe được bên ngoài “Bùm” một tiếng, đó là thanh âm bọt nước bắn lên. Hữu Thiên rùng mình, hướng ra phía ngoài nhìn lại, quả nhiên là Ảnh quân nã pháo. Hắn mang đến chỉ là thuyền nhỏ, không nhiều chắc chắn, càng không có đại pháo. Ảnh quân liên tiếp phát pháo, tiểu thuyền chiến kia đang cố chống lại lửa đạn, Hữu Thiên ra lệnh một tiếng mọi người trên thuyền đều tự chạy trốn, Hữu Thiên chuẩn bị tốt một cái rương lớn, dùng tơ lụa quấn quanh Tuấn Tú trong rương, còn mình thì lấy mái chèo đánh vào trên tảng đá, dùng lực của mái chèo và dòng nước chảy đem hòm rương đầy vào bên trong núi đá Tần Hán.

Vào được trong núi, lửa đạn liền rất khó tạp đến mục tiêu, mà đá ngầm rất mất trật tự, hòm rương lại vừa đủ nhỏ nên vào trong khe núi thì rất khó bị phát hiện. Hữu Thiên đến được địa phương an toàn, rốt cục nhẹ nhàng thở ra: “Khúc Trữ Xa lựa chọn nơi đây để dụ địch quả thật là không tồi. Bất quá nơi này cũng thật tiện cho chúng ta chạy trốn, và chắc chắn điều này cũng đem lại bất ngờ cho hắn đi.”

Tình hình đã dần an tĩnh lại, Hữu Thiên vội vàng cởi bỏ trói buộc trên người Tuấn Tú, đem cậu ôm vào trong ngực. Thùng rương tuy lớn nhưng dù sao hai người đều là đại nam nhân nên chỉ có thể ngồi sát lại cùng nhau. Hữu Thiên xem xét tình trạng của Tuấn Tú, phát giác khẩu huyệt cậu bị phong, vội giải cho cậu. Tuấn Tú tựa vào người hắn, kịch liệt ho khan vài tiếng, mở miệng nói: “Tuấn Tú tạ ơn Vương gia cứu giúp.”

Hữu Thiên cũng ngẩn ra, Tuấn Tú biểu tình đạm mạc so với trước đó còn bất hòa chút. Hắn hoảng hốt, vội hỏi: “Tú, ta không có nghi ngươi, ngươi đừng tức giận. . . . . .”

Tuấn Tú đã vô cùng mệt mỏi, ngây người một lát mới trả lời: “Tuấn Tú sao dám.” Nghiêng mặt đi, tâm tư hỗn loạn.

Trong khoảng khắc nói không nên lời những tâm tình, nếu đổi là người khác tín nhiệm mình như vậy thì mình tất nhiên xem người kia là tri kỷ. Nhưng hết lần này tới lần khác, người kia lại là hắn. Cũng không biết Khúc Trữ Xa tại sao lại biết quá khứ thù hận giữa mình và hắn, mà chỉ một câu quả thật nói ra hết đáy lòng của mình —— Phác Hữu Thiên luôn tin mình cũng bất quá là bởi vì mê luyến mình. Vứt bỏ một tầng mê luyến này, hắn vẫn là Phác trang chủ múa may roi đối với mình.

Người như vậy, cho dù có thâm tình gấp mấy, có tín nhiệm mình bao nhiêu thì cũng không đủ cho hắn. Tuấn Tú rũ lông mi xuống ngăn trở đáy mắt bi ai, vì quan tâm của người trước mắt này cũng là do mình tâm động.

Sắc mặt Hữu Thiên có chút thay đổi, lần này hắn vào sanh ra tử chỉ hy vọng Tuấn Tú có thể cho hắn một ánh mắt hoà nhã, không nghĩ muốn đổi lấy càng thêm sự lãnh đạm. Hắn bắt lấy đầu vai Tuấn Tú: “Tú, ngươi lại vì cái gì mà mất hứng? Ta làm sai cái nào thì ngươi mau nói cho ta biết a! Đừng dùng sắc mặt cự tuyệt ta như vậy, ta, ta. . . . . .”

Tay hắn thoáng dùng lực nắm đầu vai Tuấn Tú, toàn thân Tuấn Tú mềm nhũn lại bị hắn nắm chặt như vậy nên cảm thấy đau đớn, nhíu mi lộ ra chút đau khổ. Hữu Thiên buông tay ra, tuy cảm thấy khó chịu nhưng vẫn lấy thân thể Tuấn Tú làm trọng. Cởi bỏ vạt áo cậu, nhìn thấy trên người chi chít những vết thương lớn nhỏ, đau lòng vô cùng: “Khúc Trữ Xa này là vương bát đản, ta nhất định phải đem cắt ra từng miếng cho cẩu ăn!”

Bất quá kiểm tra xuôi ngược, trên người Tuấn Tú cũng đều là vết thương đánh nhau, vẫn chưa tìm ra nội thương. Hữu Thiên tự biết y thuật mình không giỏi, hỏi: “Tú, ngươi không bị nội thương hoặc là trúng độc gì à? Vì sao hơi thở lại mỏng manh?”

Tuấn Tú liếc hắn một cái: “Vương gia, tại hạ chính là kiệt lực.” Cậu nhắm mắt lại, cười khổ nói, “Hơn trăm người chống lại mấy ngàn người, phải nói là giết đỏ cả mắt. . . . . . Ta rất nhanh liền hiểu được đây là kế dụ địch, như vậy giết một người cũng hòa như giết hai người bằng một kiếm. . . . . .”

Hữu Thiên bỗng nhiên cảm thấy toàn thân rét run, đánh rùng mình, Tuấn Tú tiếp tục nói: “Thiệt nhiều người. . . . . . Thiệt nhiều người chết đi, đồng bạn, địch nhân. . . . . . Huyết nhiễm đỏ cả biển, màu đỏ thật đậm.” Cậu đem ánh mắt nhìn trên người Hữu Thiên, ánh mắt như khoảng không vô định không giống như đang nhìn hắn, “Vương gia, kế sách của ngài có phải đã không thành công ?”

“Tú, ta. . . . . .” Hữu Thiên há mồm muốn biện bạch, mà thực sự cái gì cũng đều nói không được. Con ngươi của Tuấn Tú tối tăm, Hữu Thiên không thể nào nhìn ra, hắn bối rối: “Tú, ngươi có biết để đạt được thắng lợi, loại bỏ cũng là khó tránh khỏi. Này hơn trăm người tử vong có thể làm cho chúng ta mau chóng thắng lợi, thân là chủ soái ta không thể có lòng dạ đàn bà.”

Tuấn Tú nhẹ nhàng lắc đầu: “Vương gia, tại hạ cũng không có ý chỉ trích.”

“Ngươi rõ ràng có!” Hữu Thiên thấy thần sắc cậu xa cách, liền phản bác, “Tú, ta biết ngươi cho rằng ta tàn nhẫn, chính là đánh trận này, tử vong quyết không chỉ có mấy trăm người. Nếu ngươi muốn trách, cũng nên trách cái tên khơi mào chiến tranh chứ không phải ta.”

“Ta không có trách ngươi.” Tuấn Tú rũ mi mắt, lông mi ở trên mặt cậu mờ nhạt, “Ta chỉ là có chút. . . . . . khổ sở, bọn họ đều chết đi, đồng bọn của ta, bằng hữu của ta, mà ta lại còn sống.”

“Quan hệ giữa ngươi và Niếp Khải Chi không phải xấu sao?” Hữu Thiên thốt ra, khiến cho Tuấn Tú kinh ngạc nhìn hắn một cái. Hữu Thiên ý thức đến mình lỡ miệng, âm thầm mắng mình xuẩn. Tuấn Tú đau khổ cười: “Nguyên lai là bởi vì ta và hắn từng bất hòa, ch nên chết. . . . . . Ha hả. . . . . . Bất quá Niếp đại hiệp mở đường máu thẳng trên chiến trường da ngựa bọc thây mới tính là hảo nam nhi, đại khái cũng sẽ không buồn bực đi. Chính là kia hơn trăm danh hiệp sĩ quan binh, lại có bao nhiêu người không thèm để ý sinh tử?”

“Tú, ta không biết ngươi và Niếp Khải Chi không còn bất hòa. . . . . .” Hữu Thiên cúi đầu, “Nếu ta biết, chắc chắn sẽ đổi những người khác đi. . . . . .”

Tuấn Tú khẽ lắc đầu: “Ngươi không cần nói như vậy, dù sao ai chết đều cũng do số mệnh, không khác biệt gì đâu.”

“Nhưng ngươi sẽ thương tâm.” Hữu Thiên nhìn Tuấn Tú, “Ngươi sẽ oán ta, ngươi vốn không có thích ta, nếu vì vậy mà làm ngươi oán ta thì ta thà rằng hy sinh những người khác.”

“Cho dù người chết ta không quen biết, cho dù ta không vì bọn họ mà thương tâm, thì cũng sẽ có người thương tâm.” Tuấn Tú thản nhiên nói, “Cho nên, cũng không có gì khác biệt.”

“Người khác thương tâm, cùng ta có quan hệ gì đâu?” Hữu Thiên nói, “Ta chỉ để ý ngươi.”

Hắn luôn có thể nói một cách hùng hồn như vậy, Tuấn Tú chính là quay đầu đi: “Nếu Khúc Trữ Xa không bắt giữ ta, có lẽ ta cũng sớm đi cùng với những người đó. . . . . .” Cậu nhẹ nhàng cười cười, “Nếu là như vậy, thật cũng sạch sẽ.”

“Nói bậy! Ngươi quyết không thể chết!” Hữu Thiên phản ứng vô cùng mãnh liệt, ôm cổ Tuấn Tú, hô lớn, “Tú, lần này là ta không lo lắng chu toàn, lại không chú ý tới ngươi đi cùng bọn họ. Nếu ta sớm biết ngươi ở chung với những người này thì ta làm sao có thể để cho ngươi gặp nguy hiểm? Sau này ta tuyệt đối sẽ cẩn thận, sẽ không cho ngươi gặp nạn lần nào nữa.”

“Ta và bọn họ cũng không có gì bất đồng.” Tuấn Tú nói, nhìn Hữu Thiên, “Tất nhiên có người để ý bọn họ, như ngươi để ý ta. Ngươi. . . . . . vẫn là không hiểu.”

“Sao ta lại không hiểu? Ngươi căn bản không biết một đường ta lại đây thì trong lòng có bao nhiêu khó chịu! Lúc ấy ta không ngừng hối hận, nếu ta không có tự cho là thông minh thì tốt rồi, nếu ta xem hảo ngươi thì tốt rồi, nếu không cho ngươi cùng Hàn lộ quân kia đi chịu chết thì tốt rồi. . . . . .” Hữu Thiên lên giọng chặn lại lời của Tuấn Tú, trên mặt bạch ngọc rơi lệ, “Ngươi không biết. . . . . . Tú, ngươi vĩnh viễn chỉ biết chỉ trích ta, nói lòng ta ác, nói ta vô tình. . . . . . Ta quả thật không cần tánh mạng những người khác, ta quả thật không thể cảm thụ thương tâm của người khác, nhưng ta biết chính mình lo lắng sợ hãi, biết chính mình thương tâm. . . . . . Ta thừa nhận ta lãnh huyết, nhưng ta đối với ngươi quyết vô nửa phần giả dối. Ngươi đối người khác đều tốt như vậy, vì cái gì lại đối với ta. . . . . . như vậy. . . . . .”

Hắn vừa thốt ra, Tuấn Tú cũng run lên, trong lòng cũng hỏi chính mình vì sao lại quá nghiêm khắc với Hữu Thiên như vậy. Trong lòng đã có đáp án, cười khổ: nguyên lai đáy lòng vẫn xem hắn là người yêu, bởi vậy biểu tình đủ loại với hắn, và nghiêm khắc với hắn hơn những người khác.

Nguyên lai cảm tình mình dành cho hắn so với tưởng tượng thì càng sâu. Cho dù rõ ràng không có khả năng nói ra, những cũng ẩn ẩn đem người trước mắt này tồn tại không đồng dạng giống người khác. Thậm chí Tuấn Tú nghĩ tới trước đó vài ngày lãnh đạm với Hữu Thiên, âm thầm hỏi chính mình, có phải đã để ý tới Hữu Thiên bởi vậy mới già mồm ?

Tuấn Tú Tuấn Tú, chẳng lẽ bị đè nặng không chỉ là thân thể ngươi, mà còn có tâm sao?

Chỉ một thoáng tâm Tuấn Tú loạn như ma. Vốn đã quyết định coi như là tràng mộng, yêu cũng tốt hận cũng tốt, nếu rối rắm liền cùng nhau chặt đứt là được. Cố tình người này không cho chính mình chặt đứt, dây dưa gắt gao. Mà chính mình. . . . . . chính mình lãnh đạm như vậy lại là bất hòa, cứ như cố ý tự kiêu.

Người làm đại sự sẽ có quyết đoán, nếu có thể quyết đoán cho dù hy sinh một ít người cũng là khó tránh khỏi, nhất là chiến tranh. Hữu Thiên cũng không sai, sai là hắn không nên bỏ qua cơ hội tốt. Tuy rằng những người chết đều là tự cam nguyện hy sinh, nhưng trước đó Hữu Thiên cũng không có hỏi qua. Mình biết rất rõ là không thể trách cứ hắn về điểm ấy, như tại sao lại cứ buồn bực? Vì sao lại không hài lòng? Bởi vì thái độ hắn coi mạng người như chuyện vặt? Nhưng mình xem hắn làm việc như một vị Vương gia thì mình lại có lập trường gì để mà tức giận?

Tuấn Tú cúi đầu, ngưng mắt ở tay phải của mình, cổ tay nhu nhược, nói lên mình đã từng gặp qua khổ sở. Mỗi khi tâm động, cậu luôn nhớ đến ngày đó mình nhận hết lăng nhục và cũng tự mắng chính bản thân, mắng Kim Tuấn Tú ngươi thực tiện, chẳng lẽ ngươi muốn đem cái khổ của ta đều buông tha hết sao? Không ngừng chất vấn, hỏi bản thân sao lại dễ dàng mềm lòng, chẳng lẽ thật đã quên chính mình ngày đó lúc nào cũng hiện lên ánh mắt cừu hận?

Có người nào lại đi yêu kẻ thù của mình? Trừ phi là có bệnh, hoặc là…là như đã biết … yêu cho nên căn bản không biết mình hận chính là hắn. Cho dù có điều hiểu lầm, cho dù hối cải để làm người mới, nhưng ấn tượng lúc ban đầu đã muốn in sâu dưới đáy lòng, muốn loại bỏ… Nói dễ hơn làm?

Vì thế cậu không thể thương hắn, vì thế Kim Tuấn Tú và Phác Hữu Thiên vẫn bất đồng.

Tuấn Tú ngơ ngác đến xuất thần, Hữu Thiên cũng chỉ im lặng nhìn cậu, thẳng đến thùng rương bắt đầu xóc nảy Hữu Thiên mới phục hồi tinh thần lại, ánh trăng chiếu rọi xuống mặt biển phập phồng hiện lên cảnh vật mỹ lệ, Hữu Thiên lập tức ý thức được ban đêm sẽ có thủy triều, cảm thấy kinh hãi.

“Tú! Thủy triều ! Ta cõng ngươi lên bờ, ngươi ngàn vạn lần đừng lộn xộn a!” Hữu Thiên vội nói, đem Tuấn Tú từ trong mộng gọi về. Tuấn Tú nhìn hắn một cái, nhẹ nhàng cười: “Ngươi quả nhiên là biết bơi.”

“Ta. . . . . . Trước kia ta chưa thấy biển thôi.” Mặt Hữu Thiên hơi hơi đỏ lên, làm sao có thể nói mình là cố ý dựa vào người Tuấn Tú, “Ta trước tận lực đem rương cập bờ, nếu trong chốc lát triều đánh nghiêng rương, ngươi liền bắt lấy ta.”

Hữu Thiên nói xong, để cho Tuấn Tú ngồi sau lưng còn mình thì ở phía trước chống đỡ sóng gió. Tuấn Tú được hắn hộ ở sau lưng, đập vào mắt đó là tấm lưng dày rộng lại có vẻ cứng cỏi, trong lòng nhanh xẹt qua một cái ý nghĩ: hắn đang bảo hộ ta. Vì thế bỗng dưng trong lòng nóng lên.

Sóng gió tới mãnh, xa xa nhìn thật ngạo mạn, chỉ một hai đợt sóng liền cuốn đi thùng rương. Hữu Thiên nắm chặt một bàn tay của Tuấn Tú, tay kia thì dùng sức bơi. Toàn thân Tuấn Tú như trút hết lực, chỉ có thể mềm khoát lên người hắn, cảm giác hắn trầm trọng tiếng hít thở. Hữu Thiên dù sao cũng là người phương Bắc, cho dù biết bơi cũng là chút ít, mà giơ giữa sóng bão quật cường, sau lưng còn thêm một người, hắn chỉ phải cố hết sức. Hắn cắn răng, mỗi một khoảng cách đều thật vất vả.

“Ngươi buông, để cho ta tự bơi.” Tuấn Tú mở miệng nói, Hữu Thiên cố nghiêng đầu lộ ra mặt nước: “Đừng nói bậy, ngươi. . . . . . thân thể ngươi không ổn. . . . . .” Khí lực không đủ, nói cũng chỉ được vài từ.

“Vậy ngươi dùng hai tay, ta sẽ ôm chặt ngươi.” Tuấn Tú nói xong, tay trái liền vươn ra ôm lấy thắt lưng Hữu Thiên. Hữu Thiên chấn động, trên người lại sinh ra chút khí lực: “Không được buông ra, Tú, dù trên trời hay dưới đáy biển, ngươi ở nơi nào ta sẽ ở nơi đó.”

Tuấn Tú cũng chấn động, lời này của Hữu Thiên thật kiên định, tựa hồ việc hắn nói chính là thiên kinh địa nghĩa. Cậu buộc chặt tay, cảm giác thân thể hai người kề sát, hoàn hảo đùi phải chậm rãi đá đá nước, dùng thêm ít lực để hỗ trợ Hữu Thiên.

Tình hình trong lúc này mà tâm Hữu Thiên lại quá đỗi ngọt ngào, nghĩ kỳ thật vẫn tiếp tục như vậy thì tốt. Mau bơi tới bờ biển thì bỗng nhiên một cái sóng biển đánh lại đây, đánh vào trên người hắn. Hắn xoay người một cái, đem Tuấn Tú ôm vào trong ngực, chính mình bị văng vọt tới bờ biển.

Bờ biển có những đá nhỏ, mà không có bờ cát. Những hòn đá nhỏ nhọn sắt đánh vào trên người, trên đầu hắn khiến hắn kêu lên một tiếng đau đớn, hôn mê bất tỉnh.

………………….

Nếu trở lại lúc mới quen, có thể lại cư xử với hắn như vậy? Nếu ngay từ đầu liền dùng ôn nhu làm nũng thì hiện tại có phải đã gắn bó gần nhau ?

Nếu có thể, hãy biến mất đi những tổn thương mà họ đã từng có, tất cả hãy bắt đầu từ số không đi.

Advertisements

10 thoughts on “Nhưng vi quân cố

  1. ôi trời, may mà bạn Khúc vẫn còn yêu Tú Tú nên mới k để cho Tú Tú chết, haiz, chả biết bh Tú Tú mới tha thứ cho Thiên ca đây, vânc là trong lòng thích n mà chỉ vì thù hận mà như vậy, kể ra cũng khổ thân cho Thiên ca quá đi ss ơi, mà mấy chap về sau hai bên tranh giành Tú Tú hả ss?

  2. Bạn su đã mềm lòng rồi ah~ thôi kệ, thế cũng đc, nhìn a park tự ngc trông thảm quá~ cơ mà chưa gì đã sủng nịnh thế này coi bộ a có số làm thê nô lắm ah~

    • bạn rê chuột vô mục lục “Fic YooSu” chọn truyện “Nhưng vi quân cố” ở cuối mỗi trang truyện mình có cái mục lục nhỏ đánh theo số thứ tự ấy

      • vậy thì bạn chịu khó đọc bằng máy tính đi, vì mình thực sự đã làm sẵn mục lục của từng truyện ở trong đó rồi, Bạn thông cảm nhé, khả năng điều chỉnh wordpress của mình rất dở, khi nào có thời gian thì mình sẽ làm cho nó trật tự hơn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s