Ôn hương tại bão

Tập 2 – 3

Cuộc thi thuận lợi ngoài ý muốn. Tuấn Tú làm theo đáp án của Hữu Thiên. Có một số câu cậu miễn cưỡng đánh trật đi đáp án. Khi nộp bài thi Tuấn Tú thoáng nhớ tới Hữu Thiên mỉm cười nhàn nhạt, tim đập gần như rối loạn.

Xé ra một tờ giấy nhỏ, viết lên “Tao phát hiện tao thích một người” Ném cho Hách Tại bên cạnh.

“Hình dáng thế nào?” Hách Tại hỏi.

“Cười rộ lên rất đẹp, không cười cũng rất tuấn tú.”

Hách Tại đang nhìn tờ giấy ném tới chậm rãi mở ra. Không cười cũng rất tuấn tú? Ủa, đây đâu phải từ để miêu tả con gái. . . Cầm bút lên viết vài dòng “Mày thích con gái trung tính hồi nào vậy?”

“Hở?”

“Hở, hở cái đầu mày! Không phải mày vừa mới viết là khi cô ấy cười lên rất tuấn tú sao?”

“Tao có nói là cô ấy hồi nào?”

“Không phải nữ sinh chẳng lẽ là nam sinh a! ! !” Hách Tại nổ tung.

“Đúng vậy.”

“. . . .” Hách Tại bị tổn thương.

Đấu tranh một lát sau Hách Tại lại hỏi “Ai vậy, tao có biết không?”

“Phác Hữu Thiên.”

“! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !”

Hách Tại đang nhìn Tuấn Tú bằng ánh mắt kiên định như muốn khuyên cậu bỏ đi cái ý nghĩ vừa rồi, hỏi “Tại sao mày lại thích Phác Hữu Thiên?”

“Vì đáp án Tiếng Anh của hắn. . .”

“Phụttttt!”

♠♠♠♠♠♠♠♠♠♠

Từ khi Tuấn Tú xác định tâm ý của mình thì lúc nào cũng đụng phải Phác Hữu Thiên ở trường học. Tuấn Tú cho đây là duyên phận. Hách Tại nói đó là do trước đây cậu không chú ý tới hắn. Tuấn Tú rất ảo não, đúng vậy, sao mình lại không phát hiện ra Phác hữu Thiên sớm hơn?

Mỗi lần Tuấn Tú thấy Hữu Thiên là luôn thấy hắn hay đi chung với một đám người. Có những cô gái xinh đẹp, có cả những cậu con trai dễ thương. Mà Hữu Thiên thấy cậu chỉ là thoáng nhìn. Sau đó Hách Tại nói Hữu Thiên có một người bạn trai, hai người còn mặc áo đôi. Khi tên kia cảm mạo vô nước biển nằm ở phòng y tế trong trường Hữu Thiên còn tự thân nấu cháo. Cuối cùng còn thận trọng hỏi Tuấn Tú “Đau lòng hả?” vẻ mặt như thiếu nợ.

Tuấn Tú nhỏ giọng “Ừ ” một tiếng, nghĩ sau này mình không nên thích Phác Hữu Thiên nữa.

Lớp Tuấn Tú một tuần có một khóa thể dục, vào thứ sáu buổi chiều tiết thứ 2. Mỗi lần Tuấn Tú học xong khóa thể dục đều vội vội vàng vàng chạy đến WC. WC ở lầu một không gian nhỏ hẹp dị thường, hai người đứng tiểu tiện thì như cái thành trì. Nhiều người còn không có chổ để đứng.

Tuấn Tú đi vào bên trong không có ai. Cậu vội chiếm giữ một vị trí. Đang đứng chuẩn bị thì nghe được tiếng bước chân của một đám người đang tiến tới WC. Có người nói chuyện, có người cười đùa, còn có giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ. Hình như đã nghe qua ở đâu, nhưng không thể nhớ rõ.

Tuấn Tú đứng thẳng kéo quần lên, xoay người xả nước, lúc quay trở lại thấy đám người đứng ở bên góc tường có Phác Hữu Thiên. Hoảng loạn hết sức, lại không biết vì sao hoảng loạn. Hình như mình và Phác Hữu Thiên đều cùng xuất hiện trong một cái WC là chuyện quá kinh khủng. Tuấn Tú thầm nghĩ phải nhanh chân lên. Nhưng càng sốt ruột thì cái khóa quần dường như càng đối nghịch với cậu, có kéo lên thế nào cũng không được. Phía dưới có người đợi không kịp nói “Cậu đi xuống kéo khóa lên cũng được mà.” Tuấn Tú cuống quít đi xuống, tiếp tục kéo khóa quần. Mặt cậu đỏ hết cả lên, kiệt lực ổn định chính mình không nên run tay nữa. Tuấn Tú có thể cảm nhận được Phác Hữu Thiên đứng ở trước mặt đang nhìn về phía mình, cẩn thận ngẩng đầu lén nhìn. Phác Hữu Thiên vẫn ảm đạm như cũ, trong mắt tựa hồ có ý vị thâm trường khác.

Tuấn Tú bỏ qua cái khóa quần rắc rối, còn ở lại làm thêm cái gì trước mặt Phác Hữu Thiên nữa thì cậu sẽ xỉu mất. Tùy tiện loay hoay vài cái, vòng qua Phác Hữu Thiên chạy ra ngoài. Trở lại lớp học gục xuống bàn không ngừng thở dốc.

Thẳng đến chuông reng vào học, thấy giáo Tiếng Anh ôm sách giáo khoa vào phòng học thì Tuấn Tú mới bình phục lại. Xé ra mảnh giấy nhỏ, suy nghĩ một chút, viết lên “Tao nghĩ ánh mắt Phác Hữu Thiên nhìn tao đặc biệt vân đám phong khinh”(nhàn nhạt) Đưa cho Hách Tại.

Sau một lát, Hách Tại ném tới. Tuấn Tú mở ra xem “Cái gì mà gọi là vân đạm phong khinh?”

Tuấn Tú ngất “Mày không biết cái từ này?”

“Không biết, tao còn chưa thấy.”

Tuấn Tú chỉ tiếc rèn sắt không thành thép “Chỉ số thông minh của mày quá thấp!”

Hách Tại trả lời “Ai biết từ này có phải là tự mày tạo ra hay không, hứ!”

Tuấn Tú nghĩ trí thông minh của mình bị vũ nhục, rống “Mày nói cái gì!!!”

Cả lớp nhất thời an tĩnh. Thầy giáo trên bục giảng nâng kính mắt lên “Kim Tuấn Tú, sau khi tan lớp tới phòng làm việc của tôi một chuyến.”

Tuấn Tú ở trong phòng làm việc thờ ơ nghe thầy giáo Tiếng Anh giảng đạo nói Tiếng Anh của cậu không giỏi, còn kéo những môn khác xuống theo và vân vân chán đến chết thì bỗng nghe mộ tiếng “Báo cáo” xuôi tai. Thân thể Tuấn Tú cứng đờ, là giọng nói ngày nhớ đêm mong.

Mồ hôi thấm ướt bàn tay đang gắt gao túm góc áo, Tuấn Tú cắn răng nghe xong thầy giáo Tiếng Anh nói một câu cuối cùng, cúi chào đi ra phòng làm việc rồi chạy trối chết.

“Học trò Kim Tuấn Tú.” Nghe giọng đã biết là Phác Hữu Thiên.

Tuấn Tú nỗ lực khắc chế bản thân mình bùng nổ cuồn cuộn, hỏi “Chuyện gì?”

Hữu Thiên cau mày nói ” Đáp án Tiếng Anh, cậu không có sao?”

Tuấn Tú không biết ở đâu nhô ra một ngòi thuốc nổ vô danh “Mắc mớ gì tôi phải chép đúng đáp án của anh! Tôi có chép hay không cũng chẳng liên quan gì tới anh!” Rống xong mới cảm thấy hối hận.

Mặt Hữu Thiên âm trầm lợi hại, cái gì cũng không nói liếc cậu một cái rồi vòng qua cậu hướng thang lầu đi đến.

Tuấn Tú mờ mịt luống cuống nhìn bóng lưng Hữu Thiên rời đi, nổi khổ trong lòng lan tràn đến ngực, rốt cục lấy tay che mặt ngồi chồm hổm dưới đất khóc lên. Chất lỏng mằn mặn từ mắt chảy trên hành lang trống trải, phát sinh thanh âm “Tí tách ” “Tí tách “.

Phác Hữu Thiên, làm sao bây giờ.

Tôi thích anh a. . .

Advertisements

6 thoughts on “Ôn hương tại bão

  1. haiz trời ơi, sao tiểu Tú nhà mình lại dễ thương, đáng yêu và ngu ngốc thế này, ôi trời thích người ta chỉ vì cái đáp án tiếng anh, trời ơi, nhưng mà dễ thương quá đi ss ạ
    mà chắc Thiên ca cũng đã để ý đến e nó từ trước rồi phải k ss? =_=

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s