Ôn hương tại bão

Tập 4 – 5

Hách Tại chịu không nổi cái tên ngồi gần mình dạo này cứ phát ra áp suất thấp, kể từ lần trước nói rằng “Tao rống Phác Hữu Thiên” Sau sự kiện đó, cả người Tuấn Tú đều nằm trong trạng thái vô tri vô giác. Thầy giáo thực sự nhìn không được, phê cho Tuấn Tú nghỉ một ngày. Hách Tại lo lắng nhìn Tuấn Tú thu thập túi sách, hỏi “Mày đừng lo, có muốn tao chở mày về nhà không?”

Tuấn Tú đeo bọc sách trên lưng nói “Không cần”, đung đưa ra phòng học.

Về đến nhà, Tuấn Tú ngả người trên giường, mơ màng nhắm mắt lại.

Tuấn Tú nằm mơ, cậu mơ thấy mình và Phác Hữu Thiên thành người yêu. Buổi tối hắn còn đưa mình về nhà, đem mình ấn ở ga ra dưới lầu đặt trên tường cường hôn.

Tuấn Tú từ trên giường giật bắn lên, mồ hôi đầm đìa. Ngây người hai giây, kéo thân thể cực kỳ uể oải đi tới phòng tắm, nhấc lên chậu nước cởi quần nhỏ ra ném vào trong, mở vòi nước, nhìn chằm chằm quần nhỏ bồng bềnh trong chậu. Thì ra mình như vậy, là thế này. . .

♠♠♠♠♠♠♠♠♠♠

Một đoạn thời gian rất dài Tuấn Tú không có thấy Phác Hữu Thiên, sinh hoạt vẫn bình thường như trước. Và luôn cùng Hách Tại đi học mỗi ngày, thỉnh thoảng chơi đùa nói giỡn ầm ĩ với nhau, khi nào ngứa chân thì rủ nhau tới sân bóng chạy khắp nơi đá banh.

Thực sự, mọi chuyện sẽ cứ dần trôi qua. . .

Tuấn Tú là một con người hết sức lười biếng, khi nào mà nhịn không nổi nữa mới đi WC. Đã trôi qua hai tiết học, cuối cùng chịu không được đành đi WC.

WC trường học nam ở tầng hai thoáng mát hơn tầng một nhiều. Tuấn Tú hay thích nghe tiếng ‘nước chảy’ “Tỏn tỏn “, hoàn toàn không chú ý một người lặng thầm đứng kế bên.

Đợi sau khi giải quyết xong sinh lý, Tuấn Tú mới phát hiện người nọ là Phác Hữu Thiên. Và tràng cảnh giống với lần trước như đúc, bất đồng là lần này chỉ có hai người bọn họ.

Tuấn Tú sốt ruột hoảng loạng cài nút quần jean, lại không ngờ khóa kéo có kéo thế nào cũng không lên. Ngẩng đầu nhìn, dù mình đang bận nhưng Phác Hữu Thiên vẫn ung dung ngó mình.

Làm ơn đừng nhìn tôi, làm ơn. . .

Tuấn Tú lã chã muốn khóc, vì sao lúc nào mình cũng khổ sở vậy nè. . .

“Sao vậy, khóa kéo bi hư?” Hữu Thiên bỗng nhiên đứng thẳng không dựa lưng vào tường nữa, đi tới trước mặt Tuấn Tú.

Đầu óc Tuấn Tú hỗn loạn, Phác Hữu Thiên đang nói chuyện với mình, Phác Hữu Thiên đứng gần mình. . .

“Muốn tôi giúp cậu không?” Rõ ràng là giọng nghi vấn, nhưng tay lại trả lời thay, đặt lên quần nhỏ của Tuấn Tú ngay lập tức.

“Bỏ, bỏ ra. . .” Tuấn Tú thở phì phò, lảo đảo lui về phía sau. Mỗi khi Tuấn Tú lùi một bước, Hữu Thiên lại tiến thêm một bước. Thẳng đến lưng Tuấn Tú chạm vào tường, lúc này cả người Hữu Thiên đã dán thật chặc trên người cậu.

Trong đầu Tuấn Tú đang xung đột.

Phác Hữu Thiên. . . Phác Hữu thiên. . .

Tại sao lại làm chuyện mất mặt như thế với mình. . .

Thân thể Tuấn Tú run rẩy liên tục. Bởi vì Hữu Thiên căn bản cũng không có ý muốn giúp cậu kéo khóa lên, tay hắn không nhẹ không nặng phủ lên hạ thể của cậu.

“Bỏ tay ra. . .” Tuấn Tú cắn răng không để cho mình khóc lên, mỗi lần đụng tới Phác Hữu Thiên luôn phát sinh ra những chuyện bản thân bất năng chịu đựng.

Hữu Thiên không nói gì, trên tay lại gia tăng lực.

Rốt cục Tuấn Tú sợ quá khóc. Nước mắt tụ trong hốc mắt ngày càng nhiều. Sau đó từ khóe mắt chảy dài xuống, rơi trên sàn nhà.

Hữu Thiên nhíu mày “Kim Tuấn Tú, bộ dáng này của cậu thật làm cho người ta chán ghét.”

Như bị xáng một bạt tai, đầu Tuấn Tú ong ong.

Bị chán ghét, bị Phác Hữu Thiên chán ghét.

Đào tẩu, phải nhanh chân rời khỏi nơi này! Trong đầu chỉ có duy nhất cái ý nghĩ này.

Tuấn Tú chợt đẩy Hữu Thiên ra, lấy tay xả vạt áo xuống rồi chạy ra cửa. Chỉ có điều chưa kịp né đã bị lôi trở lại đặt ở trên tường một lần nữa.

Hữu Thiên không nói hai lời, từ mép quần nhỏ tay trực tiếp mò vào bên trong.

“A!” Tuấn Tú chảy nước mắt chân đá lung tung “Dừng tay! Dừng tay!”

Hữu Thiên chen một chân vào giữa hai chân Tuấn Tú, khuỵu gối xuống hướng về phía trước đặt tại đáy quần Tuấn Tú.

Cả người Tuấn Tú nhấc bổng lên không, mất đi điểm chống đỡ nên không còn khí lực đá lung tung, hai tay bị Hữu Thiên dùng một tay bắt chéo sau lưng.

“Buông! Buông!”

“Câm miệng!” Hữu Thiên hung hăng lên gối một cái.

“Ối. . .”

Bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân lẹp xẹp ngày càng gần, ngày càng rõ. . .

“Ô ~ buông ra, buông!” Tuấn Tú lại bắt đầu giãy dụa, sẽ bị người ta thấy, cái dạng này sẽ bị người ta thấy!

Trong thoáng chốc Hữu Thiên dữ tợn nhéo đùi trong của Tuấn Tú một cái.

“A! Ô, ô. . .” Tuấn Tú không dám lên tiếng kêu la, nức nở cắn môi dưới, hai mắt đẫm lệ nhìn Hữu Thiên gần trong gang tấc. Từ đầu đến cuối cậu không hiểu vì sao Phác Hữu thiên lại làm chuyện này với mình, đã chán ghét mình tới cỡ này sao?

“Ủa, sao khóa lại rồi?” Giọng của Hách Tại.

Tuấn Tú mở to hai mắt nhìn, “Hách Tại” Hai chữ còn chựa kịp gọi ra, tay Hữu Thiên bắt chéo hai tay cậu sau lưng đột nhiên buông ra ngược lại bưng kín cái miệng của cậu.

“Hách. . . Ưm! Ưm!” Tuấn Tú lắc đầu muốn vung tay Hữu Thiên ra.

“Tuấn Tú, mày có ở trong đó không?”

“Ưm ưm!” Hai tay Tuấn Tú mất đi gông cùm xiềng xiếc liền liên tục đẩy vai Hữu Thiên.

Mặt của người kia ngày càng đen, trong mắt tựa hồ như muốn phun ra lửa.

“A! Ô~” Tuấn Tú cảm giác tay Hữu Thiên đang động, di chuyển càng gấp. Thân thể rất thống khổ, Tuấn Tú khó chịu nhíu chặc lông mày, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Mà ngoài cửa đã sớm không còn tiếng người. Rốt cục Tuấn Tú nghẹn ngào phóng ra trong tay Hữu Thiên.

Hữu Thiên buông Tuấn Tú ra, mặc thân thể cậu mất đi chống đỡ dọc theo tường trượt ngồi dưới đất.

Hữu Thiên nhìn thoáng qua lòng bàn tay, cáu gắt quay đầu, đi tới vòi nước rửa rửa, cũng không thèm nhìn Tuấn Tú một cái, mở cửa đi ra ngoài.

“Ô, ô ô. . .” Tuấn Tú co chân lên, ôm lấy đầu gối, mặt chôn trong hai tay khóc nấc lên.

Advertisements

8 thoughts on “Ôn hương tại bão

  1. ôi, buồn cười với Tú Tú quá đi ss ơi, sao lại ra nông nỗi này chứ, khóc cứ như bị ai làm gì không bằng ý, mà anh Phác làm gì mà bá đạo thế em nó có làm gì đâu mà chưa gì đã vậy. làm em nó phát khóc ra, thương thế k biết, TT

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s