Ôn hương tại bão

Tập 9 – 10

Ngày bảy tháng sáu ngày thi tốt nghiệp thời tiết ôn hòa, lất phất vài hạt mưa. Trường học của Tuấn Tú cũng là địa điểm tổ chức thi, trong trường chỉ có hai thầy dạy học nhưng vẫn chia đều hai khu. Tuấn Tú và Hách Tại đều ở cùng một khu và thi vào cùng một trường.

Trên đường đi Hách Tại không ngừng lải nhải “Tuấn Tú, mày cẩn thận coi chừng đụng tới Phác Hữu Thiên. . .”

Tuấn Tú nói nhỏ “Làm gì trùng hợp như vậy. . .”

Ôi trời! Hết lần này tới lần khác luôn chạm mặt thật đúng thời điểm a. . .

Tuấn Tú đem túi sách để ở cái bàn đặt bên ngoài phòng học, vừa vào cửa lớp liền thấy Hữu Thiên nghiêng đầu dựa vào ghế ngủ.

Hách Tại ở phía sau thôi thôi cậu “Sao không đi tiếp? Mày đang chận đường kìa.” Nói xong đừa đầu vào trong nhìn thoáng qua, thấy người kia tim liền đập “Thình thịch “, nhìn qua quả nhiên Tuấn Tú đã mất hồn mất vía.

“Hách. . . Hách Tại, tao, tao không. . .”

“Mày bớt điên dùm đi!” Hách Tại rống to hơn “Đây là thi tốt nghiệp! Là tiền đồ của mày! Mày dễ dàng bỏ đi cái tương lai của mày sao!”

Tuấn Tú bị khí thế của Hách Tại khiến cho sợ ngây người, mặc thằng bạn lôi kéo mình tìm chỗ ngồi.

Vị trí của Tuấn Tú là ngồi bàn thứ ba bên trong đếm ngược từ dưới lên, Hách Tại ngồi bên ngoài, Hữu Thiên ở chính giữa. Nói cách khác Hữu Thiên ngồi bên trái Tuấn Tú.

Tuấn Tú không an tâm, nhưng bất an của cậu rõ ràng cho thấy dư thừa. Bởi vì Hữu Thiên căn bản là không có để ý tới cậu.

Trong bụng Tuấn Tú như đánh lô tô, Phác Hữu Thiên, Phác Hữu Thiên. . . Ngay cả nhìn anh cũng chẳng thèm liếc một cái sao?

Hai ngày thi trôi qua, ngay cả Hách Tại còn cảm thấy kỳ quái “Phác Hữu Thiên không tìm tới mày sao? Mày đánh hắn, mà hắn một biểu hiện cũng không có.”

Tuấn Tú một bên thu dọn đồ đạc, một bên trả lời “Mày rất mong hắn đánh tao một trận mới vừa lòng hả dạ à!”

Hách Tại “Hắc hắc ” cười hai tiếng “Đúng vậy, nếu hiện tại hắn không chộp lấy cơ hội đánh mày thì sau này cũng chẳng còn dịp nào đâu ~ ”

Tuấn Tú sửng sốt, ngực đột nhiên nảy lên chua xót mãnh liệt không gì sánh được.

Sẽ chẳng còn dịp? Sẽ chẳng còn dịp. . .

Phác Hữu Thiên, Phác Hữu Thiên. . .

Cái gì mình cũng chưa kịp nói, cái gì cũng chưa kịp làm. . .

Hách Tại bất đắc dĩ cùng Tuấn Tú ngồi xổm xuống “Đừng khóc, Tuấn Tú, đừng khóc. . .”

Cuộc thi Tiếng Anh từ trước đều xếp sau cùng, Tuấn Tú luôn nghĩ ngày hôm nay là ngày cuối cùng, mặc kệ Phác Hữu Thiên có ghét mình thế nào mình cũng phải nói ra hết. Vì vậy trong khi thi tâm trạng cứ khẩn trương đến không yên.

Tuấn Tú đang đọc hiểu đề thì nam sinh phía sau Hữu Thiên đột nhiên quay đầu nhỏ giọng nói “Nè, cho tôi nhìn một chút. .”

Tuấn Tú nghĩ Tiếng Anh của mình kém như vậy, cho người khác chép thì không phải hại người ta sao. Cậu không dám nói lời nào, vì vậy lắc đầu với người nọ.

Nam sinh kia không nói gì nghiêng đầu. Sau một lát, Tuấn Tú thấy nam sinh kia giơ tay xin ý kiến với thầy giám thị, không biết nói chút gì. Tuấn Tú cũng không để ý, nhìn đồng hồ còn khoảng nửa giờ, liền bắt đầu làm bài. Chỉ là còn chưa có viết được nhiêu đột nhiên thầy giám thị đi tới không nói hai lời cầm lấy cánh tay của cậu.

Tuấn Tú lại càng hoảng sợ, hỏi “Sao vậy thầy?”

Thầy giám thị nói “Đem đồ vật giao ra đây.”

Tuấn Tú hoàn toàn không nghĩ ra “Vật gì?”

“Tài liệu!”

Tuấn Tú giật mình “Tài liệu? ! Em không có tài liệu!”

Thầy giám thị gõ xuống bàn Tuấn Tú, hung thần ác sát nói “Lấy ra mau lên!”

“Lấy cái gì? ! Em không có tài liệu!”

“Loại người như cậu tôi thấy đã nhiều, muốn bị hủy thi sao!”

Tất cả mọi người đều nhìn về bên này, Tuấ Tú luống cuống chân tay.

Tay thầy giám thị dùng lực bóp chặt cánh tay Tuấn Tú, cậu vẫn không nhúc nhích mặc thầy bóp đau, muốn khóc cũng không được.

Thầy giám thị giằng co một hồi không tìm được cái gì, “Hừ ” một tiếng rồi cho Tuấn Tú ngồi xuống.

Tuấn Tú không nói gì thêm liền ngồi xuống, ngây người hai giây lấy lại tinh thần cắn môi buồn buồn khóc thầm.

Thực sự ủy khuất, rất ủy khuất. . .

Hách Tại không biết làm sao an ủi Tuấn Tú, từ lúc thi xong đến bây giờ không nói một câu. Hách Tại biết Tuấn Tú không bao giờ chép tài liệu, trước đây Tuấn Tú còn nói với mình “Hách Tại, tao đã nói với mày, có đánh chết tao tao cũng không dá chép tài liệu!” Tuy rằng không hợp lý, nhưng xác thực biểu lộ của Tuấn Tú là thật.

Hách Tại thực sự không tìm được chủ đề nào có thể làm tâm tình Tuấn Tú tốt lên, bỗng nhiên thấy Hữu Thiên đi về phía trước “Tuấn Tú mày nhìn kìa, Phác Hữu Thiên” Vừa nói xong Hách Tại hận không thể cắn đầu lưỡi mình.

Tuấn Tú có phản ứng, lôi Hách Tại đi theo.

Hách Tại kinh khủng không ngớt “Tuấn Tú, mày muốn làm gì? Mày, mày đừng xung động a!”

Thực ra Tuấn Tú cũng không để chuyện oan uổng khi nãy ở trong lòng, vừa nhìn thấy Hữu Thiên như người chết sống dậy, ngực cũng chỉ có “Muốn giải thích! Muốn giải thích ” đang thiêu đốt.

Chỉ là quẹo qua một cái cua Tuấn Tú và Hách Tại lại không dám tiến lên. Hữu Thiên dẫn một đám người quyền đấm cước đá trên người nam sinh kia, người nọ lăn trên mặt đất hai vòng, kêu thảm thiết đón từng trận đòn trút xuống như mưa.

“Cái. . . Cái này gọi là đánh hội đồng sao? . . .” Cả người Hách Tại đều bủn rủn.

Tuấn Tú lui về sau một bước, lui thêm bước nữa, sau đó xoay người chạy mất.

Đã không thể, đã không thể. . .

Một điểm dũng khí cuối cùng cũng biến mất hầu như không còn. . .

♠♠♠♠♠♠♠♠♠♠

Tuấn Tú bỏ đi ý định ấy, đột nhiên cậu hiểu rằng mình nói rõ với Hữu Thiên thì có tác dụng gì. Phác Hữu Thiên ra trường thì mình cũng ra trường. Giải thích chỉ biết tăng thêm phức tạp. . .

Tuấn Tú về đến nhà càng làm cho ba mẹ lo lắng và hoang mang. Không ngừng dỗ dành cậu

“Thi không tốt cũng chẳng sao”

“Thi nhiều hay ít có quan trọng gì ”

“Mẹ dẫn con đi du ngoạn”

“Ba mua cho con di động mới”

Tuấn Tú đột nhiên cảm thấy rất hổ thẹn, ba mẹ quan tâm mình như vậy, còn mình chỉ vì một đối tượng thầm mến mà khiến cho chật vật đến nông nỗi này.

Vì vậy Tuấn Tú nói “Không có việc gì, ba mẹ. Con chỉ lo lắng tên Hách Tại kia không đậu đại học.”

Mẹ Kim nghe con trai nói như vậy, tâm nở như hoa, cười nói “Mẹ nghe nói mấy đứa nhỏ như con sau khi đậu tốt nghiệp là đi du lịch, có tính toán gì không?”

Tuấn Tú thuận miệng trả lời “Dạ, chờ điền nguyện vọng xong là đi Bắc Kinh một chuyến. . .”

Tháng sáu ngày 28, Tuấn Tú và Hách Tại cùng nhau đi đến đi trường học nộp hồ sơ.

Đến trường học, thấy khu cấp ba hỗn độn, khắp nơi trên mặt đất đều là tư liệu tốt nghiệp. Những tờ tài liệu xé thành mảnh này ghép lại là thành một cuốn sách hoàn chỉnh.

Phòng học của Tuấn Tú ở tầng năm, hai người đi tới lớp thì ngẩng đầu nhìn trên hành lang tràn đầy bóng người đong đưa, lâu lâu lộ đầu ra nhìn xung quanh.

Đây là ngày cuối cùng bọn họ ở trường trung học, cầm hồ sơ, tra xét điểm, điền nguyện vọng, bọn họ sẽ cùng nhau kề vai chiến đấu ba năm, tạm biệt những người bạn,

Từ nay về sau trời nam đất bắc. . .

Tuấn Tú cảm nhận mắt mình hơi cay cay, quay đầu lại thấy vẻ mặt Hách Tại không tim không phổi vô cùng hưng phấn, ngực đang đau buồn ưu sầu thoáng cái biết mất chẳng còn sót gì.

“Mày hạnh phúc quá nhỉ, một điểm lo lắng cũng chẳng có a?”

Hách Tại không thèm quan tâm nói “Có cái gì mà lo lắng, điền cùng nguyện vọng thì vào cùng một trường đại học thôi.”

Tuấn Tú liếc mắt “Mày chắc là bản thân vô được đại học!”

Hách Tại châm chọc “Ủa, mày cũng không thi nổi hửm ~ ”

“Gì! Mày muốn chết hả!”

Hai người cầm hồ sơ thuận tiện đi tới tiệm internet kế bên tra điểm, trong quán internet có rất nhiều người, đại đa số đều như bọn họ cũng chuẩn bị tinh thần xem điểm tốt nghiệp.

Lúc này Tuấn Tú mới bắt đầu khẩn trương: Nếu như không thi tốt thì làm sao bây giờ? Nếu như ngay cả 30 điểm cũng không đạt nổi thì làm sao? Dù sao mình ở nhà chơi nhiều ngày như vậy. . .

Hách Tại thì vô ưu, vì vậy khi mọi người vội vàng chen chúc nhau tra điểm thì hắn tranh thủ thời gian chơi điện tử.

Sau một lát quán internet bắt đầu vang lên nhiều loại thanh âm, có kêu rên, có kích động kêu to…

Tuấn Tú khẩn trương hơn, kéo kéo Hách Tại nói “Nếu không chúng ta tra điểm chéo đi. . .” Hách Tại “Ừ ” một tiếng, hai người bắt đầu động thủ.

Một lát sau Hách Tại bắt đầu thét chói tai “Kim Tuấn Tú mày trên 50 điểm a a a a! ! Mày ở nhà chơi bời như vậy mà còn hơn 50 điểm, khôngggggggggg! ! !”

Tuấn Tú cũng bắt đầu thét chói tai “Lý Hách Tại mày cũng hơn 50 điểm a a a! ! Thành tích của mày kém như vậy mà làm sao mày có thể quá 50 a a a a! ! !”

Hách Tại buồn bực “Tuấn Tú, mày bớt la to làm mất thể diện tao dùm cái!”

Hú cũng hú rồi, Tuấn Tú khàn giọng gọi điện thoại cho ba mẹ.

Mẹ Kim nghe xong đặc biệt vui vẻ, tuy rằng so với năm ngoái cao hơn nửa điểm, nhưng bà cũng chẳng thèm để ý, còn muốn chính Tuấn Tú tự quyết định chọn đại học.

Tuấn Tú và Hách Tại ghi nguyện vọng, điền mỗi chổ trống là một trường kinh tế. Trường học này có diện tích lớn, phong cảnh thoáng đãng, có người nói trong trường còn có Cốc Tình Nhân, hơn nữa về nhà cũng thuận tiện.

Hai người xử lý tốt tất cả liền bắt đầu kế hoạch du lịch, quyết định đi Bắc Kinh, nói như thế nào cũng phải đi xem thủ đô một chút cho biết với người ta chớ.

Chổ ở của bọn học có một công ty du lịch, tên gọi Someday, trọn gói toàn quốc, không giống như những công ty du lịch khác đến nơi khác thì mới liên lạc với hướng dẫn viên du lịch. Hai người đi nộp tiền, chọn chuyến hành trình rồi về nhà thu dọn đồ đạc.

Hách Tại thật cao hứng vì Tuấn Tú không còn bộ dạng hậm hực như trước nữa, không chừng muốn đi Bắc Kinh chơi một chuyến thì hết thảy đều thay đổi tốt hơn.

Thế nhưng mọi người đều nói rằng càng hy vọng nhiều thì càng thất vọng bấy nhiêu, thật không như mong muốn a. .

Hách Tại đang cùng Tuấn Tú dẫn theo cái vali chạy tới địa điểm tập hợp tại trạm xe lửa thì thấy một thân ảnh quen thuộc, mặc quần áo thường, đội mũ lưỡi trai, vóc người cao to.

“Phác. . . Phác Hữu Thiên? !”

Khi Hách Tại nhìn đến Hữu Thiên, phản ứng đầu tiên là tìm hướng dẫn viên du lịch để đòi lại tiền. Bất đắc dĩ thái độ của hướng dẫn du lịch rất cường ngạnh, nói cái gì cũng không chịu thối.

Hách Tại do dự hỏi Tuấn Tú “Nếu, Tuấn Tú. . . Nếu không đưa tiền thì sao giờ?”

Kỳ thực Tuấn Tú cũng cố kỵ, thế nhưng người này khiến cậu vừa yêu vừa hận. Cậu biết rất rõ phía trước là tử lộ, nhưng vẫn còn muốn đi về phía trước. . .

Tuấn Tú nói “Còn sao gì nữa. Đã nộp tiền rồi thì đi thôi. . .”

Tập sau là thú vị rồi ~^^~, nhớ hóng nhé mọi người, Pặc ca dã man lắm 😀

Advertisements

4 thoughts on “Ôn hương tại bão

    • hahah nhẹ nhàng thôi s, ko có xôi thịt mặn mòi gì đâu.

      Mấy tháng qua bận quá bỏ phế bỏ liều, giờ phải bù lại chớ s ^^, em mà rảnh và ko hay đói bụng 1 cái em quất tới tấp cho mọi reader đọc phè phỡn luôn 😀

  1. ôi, hóng tập sau quá đi ss ơi
    tiểu Tú nhà chúng ta ngốc như vậy mà, k biết sẽ để anh Pặc giở trò gì với mình nữa
    mà anh Pặc thật là đáng khen khi dẫn người đi đanh hội đồng cái thằng kia ss ạ, hehe

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s