Ôn hương tại bão

Tập 11

Hàng năm nghỉ hè mọi người đặc biệt đi du lịch nhiều, xuất hành bằng xe lửa là phương tiện thông hành nhất.

Ở trạm xe lửa người người chen nhau, Tuấn Tú thoáng rời khỏi Hách Tại. Nói là tản đi kỳ thực mày nhìn thấy tao, tao cũn nhìn thấy mày, loanh quanh không chen chân ra nổi giữa rừng người.

Hách Tại cách đoàn người hướng về phía Tuấn Tú la to “Mày lên xe trước tìm chổ, tao lập tức tới liền!”

Tuấn Tú đồng ý, kéo hành lý dò vé xe trong tay.

Giường số mười lăm. . .

Tuấn Tú tìm được nơi nghỉ ngơi, xoay người nâng hành lý lên cái giá.

Tuấn Tú nhón chân, giơ cao cánh tay đẩy đẩy vali sát vào trong. Không ngờ xe lửa đột nhiên xóc nảy, Tuấn Tú liền mất thẳng bằng, nghĩ mình sẽ ngả xuống đất. Bỗng nhiên một đôi tay vững vàng nắm hông cậu, tay kia vững vàng tiếp nhận hành lý.

Tuấn Tú cảm kích ngẩng đầu “Cảm tạ. .” Nói đến phân nửa ngưng lại, người nọ là Phác Hữu Thiên.

Tuấn Tú bật người hoảng hồn “A. . Xin lỗi, xin lỗi. Tôi, tôi. . .”

Nhưng Hữu Thiên căn bản sẽ không nhìn cậu, hắn phụng phịu mang vali của mình để lên, xoay người liền đi đến đầu xe.

Tuấn Tú có điểm bất ngờ, giường của Phác Hữu Thiên ở kế bên?

Hách Tại mất sức chín trâu hai hổ mới chen được lên. Vừa lên lai đã thấy Tuấn Tú ngơ ngác ngồi ở giường dưới, chạy tới đẩy một cái “Làm cái gì mà ngây người vậy, mày có ở giường dưởi đâu. Đây là chổ của đại gia ta. .”

Mặt mũi Tuấn Tú méo xệt “Phác Hữu Thiên cùng toa với chúng ta. .”

Hách Tại còn chưa kịp mắng cậu không tiền đồ, Hữu Thiên đã trở về.

Giường của Tuấn Tú ở trên, lúc leo lên không ngừng cầu khẩn nghìn vạn lần Hữu Thiên cũng đừng ở giường trên, làm ơn đừng ở giường trên.

Quả nhiên Hữu Thiên không ở giường trên, người ta ở giường dưới.

Đối diện giường trên Tuấn Tú là một cụ ông, thở hổn hển leo đến phân nửa thì hết sức.

Hữu Thiên đưa ra bộ mặt ‘nhân sĩ’ nói “Bác à, để cháu đổi chổ với bác. .”

Cụ ông cảm động đến rơi nước mắt, không ngừng khen “Tốt quá ~ tốt quá ~ “

Hách Tại ở phía dưới Tuấn Tú “Hừ ” một tiếng, mặt người dạ thú. .

Tuấn Tú bọn họ đi chuyến xe này chạy đến Bắc Kinh hai ngày một đêm. Ngày hôm nay một đêm, ngày mai là cả ngày, sáng ngày mốt thì đến nơi.

Buổi tối Tuấn Tú không dám ngủ, cậu quay mặt ra ngoài cửa sổ vẫn cảm giác đối diện như có ai đó quét toàn thân mình từ trên xuống dưới. .

Sợ, thật sợ muốn chết. .

Cũng may cũng không có phát sinh chuyện gì. Người nọ cũng không nói gì thêm.

Tuấn Tú thở phào nhẹ nhõm.

Cứ như vậy đến chuyến xe lửa cuối cùng vào buổi tối. .

Đêm kia Tuấn Tú ngủ thập phần an ổn. Hai ngày nay Hữu Thiên cũng không có biểu hiện ra bộ dáng đặc biệt chán ghét của mình, điều này làm cho cậu rất vui vẻ, thần kinh căng thẳng giờ thư giãn rất nhiều.

Tuấn Tú ngủ thẳng đến nửa đêm mơ mơ màng màng cảm giác có người leo lên giường mình, nghĩ rằng mình đang nằm mơ, nên không để ý.

Trên xe lửa mở điều hòa, buổi tối Tuấn Tú ngủ đắp chăn bông ngủ, trùm toàn thân kín mít. Cho nên khi chăn đắp xốc lên, không khí lạnh lẻo ùa vào khiến cho Tuấn Tú tỉnh phân nửa. Cảm giác mình bị vật gì ép tới không thở nổi.

Phản ứng đầu tiên của Tuấn Tú là bị quỷ đè, mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ thấy ngọn đèn màu vàng trên đường vụt qua từng cây theo xe lửa chạy.

Chờ một chút! Quỷ đè thì vì sao thân thể của mình còn có thể động? !

Tuấn Tú thoáng cái tỉnh táo lại, liều mạng thôi người nọ, tay chân hoảng loạn bật lên cây đèn nhỏ khẩn cấp tại đầu giường, chỉ là trong chớp mắt nó đã tắt. Trong nháy mắt đó Tuấn Tú kịp thấy được mặt của người kia, đó là gương mặt cả đời cậu không bao giờ quên, mặt của Phác Hữu Thiên. . .

Tuấn Tú không thể tin được vào hai mắt của mình, run lập cập vươn một tay tìm chốt đèn khẩn cấp để mở. Người nọ phát giác ý đồ của cậu, đem tay cậu đè xuống rồi đặt sau lưng Tuấn Tú “Hừ ” một tiếng.

Hai cái tay Tuấn Tú đều bị áp ở sau lưng, ký ức ngày ấy trong WC thoáng hiện lên trong đầu.

“Không, không. . .” Tuấn Tú hoảng sợ trợn to hai mắt “Không nên. . . Không nên. . .”

Cậu cảm giác bàn tay lành lạnh của Hữu Thiên dọc theo vai mình đi xuống tìm kiếm, ở vạt áo nhẹ nhàng gỡ nút ra, mang theo không khí lạnh lẻo xâm nhập toàn thân cậu.

Không dám phản kháng, một chút khí lực cũng không có. . .

Tuấn Tú bỗng nhiên nhớ tới Hách Tại ngủ ở phía dưới mình, vì vậy liều mạng ưỡn ẹo thân thể phát sinh tiếng ồn chói tai đánh thức người bên dưới.

Hách Tại, tỉnh tỉnh! Tỉnh lại a!

Thế nhưng Hách Tại thuộc về loại một khi ngủ là thiên lôi có đánh cũng không dậy. Tuấn Tú chế tạo tạp âm đã không đánh thức hắn, trái lại lại làm ồn tới cụ ông. Cụ ông ho khan hai tiếng, làm Tuấn Tú sợ tới mức không dám động.

Người nọ bật cười một tiếng, hung hăng xoa nhẹ trong ngực Tuấn Tú “Muốn bị người khác thấy. . . Hửm?”

Ngón tay trợt đến phía sau theo từng cột sống mà hạ dời “Khuyến cáo hay nhất là cậu không nên cử động, nếu như không muốn bị người khác thấy cậu ở đây được tôi yêu thương. . .”

Tuấn Tú nghe như nằm mộng, không phải như vậy, không phải là như vậy. Đừng đối xử với tôi như thế. .

Tôi chỉ là thích anh thôi. . .

Phác Hữu Thiên, tôi thích anh mà. . . .

Nước mắt của Tuấn Tú rơi trên gối đầu, từng giọt từng giọt thấm ướt đẫm.

Một chân bị gác ở trên lan can, hàn khí bức người cùng với điều hòa lạnh đến cả người Tuấn Tú run cầm cập.

Không gian giường trên không lớn, một chân khác của Tuấn Tú bị cong gập lại đặt ở trước ngực.

Đau, đau quá. . . Tuấn Tú nhắm chặt hai mắt ép buộc mình quên đi nguồn nhiệt tác động trong thân thể. Muốn gọi to, muốn giãy dụa, chung quy vẫn sợ lời đe dọa của người nọ.

Thanh âm khóc nức nở nho nhở từ khóe miệng Tuấn Tú tràn ra, người nọ ôm chặt lấy thân thể ngăn cái miệng cậu lại, hạ thân chợt đỉnh về phía trước.

“Aa! . . .” Tuấn Tú thống khổ kêu thảm một tiếng.

Ánh đèn lay động, trong lỗ tai vẫn là tiết tấu ầm ầm mà thong thả của xe lửa. Giường lay động, thân thể lay động, toàn bộ thế giới đều lay động.

Gương mặt Hữu Thiên trước mắt không rõ. Ý thức dần dần bay xa, thấy không rõ tiền phương, bắt không được thời gian.

Phác Hữu Thiên.

Chúng ta ngày càng xa. . .

Advertisements

8 thoughts on “Ôn hương tại bão

  1. ôi trời, e vừa đọc xong mà k kìm được xúc động, hix, thương thay cho tiểu Tú nhà em, hix, trời ơi, chưa gì đã bị anh Pặc mần thịt rồi, lại còn ngay trên tàu nữa chứ, tội nghiệp Tú Tú kêu cũng k được
    mà công nhận anh Pặc dã man quá đi ss ơi, mới có gặp nhau vài chục lần, nói với nhau được vài chục câu =)) vậy mà chưa gì anh đã mang em nó ra mần thịt rồi, lại còn ngay trên tàu hỏa nữa chứ, haiz, a thật là bá đạo quá đi

  2. hơ hơ mần thịt rồi, s nhớ mang máng mà chuẩn phết đó sugar, pyc-yêu nghiệt kia, sao dám đối xử với bảo bối của r như thế, có làm thịt cũng fai cho e nó ko gian thoải mái chứ hừ =’=

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s