Sống lại với thời gian

☆, Tập 16

La Bá Đạt năm nay bốn mươi bốn, nhập chức từ năm hai mươi hai, vẫn là thanh lưu.

Cả đời đều thanh lưu không ít người kiến, nhưng năng lực như La Bá Đạt không kém, làm việc coi như tẫn trách, nhiều lần đảm nhiệm chấp hành quan xuất sắc, thật đúng là số một.

La Bá Đạt cảm thấy rất khổ ép.

Hắn biết mình lúc còn trẻ làm một chuyện sai lầm: Hắn hung hăng công kích Kim Quân Lâm.

Phải biết rằng cho dù kịch biến ở Viễn Đông bạo phát, thì Kim Quân Lâm vẫn không có mất đi vị trí cầm quyền nhất.

Hắn cân nhắc quyết định là do một năm kia hội nghị đưa ra phán quyết, ở giữa hội nghị Cù Chính Minh chợt làm khó dễ, lúc này mới đem hắn đưa vào ngục giam.

Lúc đó ngoại trừ Kim Quân Lâm, kẻ thù chính trị điên cuồng mà bỏ đá xuống giếng ở ngoài, người ủng hộ Kim Quân Lâm vẫn như cũ trải rộng toàn bộ đế quốc, các nơi thậm chí đã từng lục tục bạo phát yêu cầu sửa án đại quy mô biểu hành.

Đồng thời đối bạn tốt khởi xướng Thẩm Lí và phán quyết Cù Chính Minh cũng bị dư luận khiển trách.

La Bá Đạt là người sùng bái Cù Chính Minh, một thời oán giận dưới bài viết 《 đế quốc thời báo 》, dương dương tự đắc liệt cử tội danh Kim Quân Lâm.

Hắn hoàn toàn không nghĩ tới thiên văn chương này sẽ trở thành một mồi dẫn hỏa luận chiến kịch liệt.

Tại nơi tràng luận chiến, Kim Quân Lâm mang “Tội phản quốc” chính thức là sự thật, không còn cơ hội lật lại bản án.

Người ủng hộ Kim Quân Lâm rốt cục yên lặng.

Chỉ bất quá yên lặng không phải là triệt để tiêu thất. Chí ít La Bá Đạt cái tên “Đầu sỏ gây nên” có thể rõ ràng cảm giác được có vô số cánh tay vô hình lần lượt lập mưu nhằm vào hành động của hắn, đi từng bước một mà đem hắn thôi vào vực sâu tuyệt vọng.

La Bá Đạt rơi lệ đầy mặt.

Nếu như có thể trở lại hai mươi năm trước, hắn chắc chắn sẽ không chạy về hướng chim đầu đàn kia. Hắn tình nguyện bị thương, cũng không muốn trở thành “Thanh lưu chấp chánh quan” chuyên nghiệp, thân phận và chức vị không tương xứng thực sự quá khảo nghiệm tâm lý năng lực chịu đựng của hắn.

Ngay La Bá đạt sắp nản lòng thoái chí thì Phác lão Phác Vinh Thành đến khiến hắn thấy được ánh rạng đông —— chỉ cần dựa vào Phác gia đại thu này, tất cả trắc trở sẽ dễ dàng giải quyết.

Về phần La Bá Đạt vì sao không chọn đứng ở Cù gia bên kia, đương nhiên là bởi vì tác phong Cù gia vượt qua thử thách, chắc chắn sẽ không vì hắn xuất đầu.

Kinh qua những năm thăng trầm này, La Bá Đạt đã không phải là tiểu tử khí thịnh còn trẻ ngày đó, hắn đã sớm minh bạch thứ tình cảm “Sùng bái” này cũng không có ích lợi gì. Muốn thực hiện lý tưởng của mình, là phải vững vàng nắm chặt đối tượng trọng yếu trước mắt!

Địa vị Cù gia và Phác gia rất khó so sánh, Cù gia ở lĩnh vực tư pháp và ngoại giao vẫn cầm đầu, Phác gia thì một lòng một dạ siết chắc đội quân. Hiện nay nắm giữ Phác gia là cha của Phác Hữu Thiên – Phác Vinh Thành, người kia ở thời thiếu niên cũng như Hữu Thiên thường hay khinh suất, sau lại đột nhiên khai khiếu, một lòng một dạ theo đuổi nữ nhi Hồng gia.

Ở khắp nơi đều có Phác gia hoa tâm, Vinh Thành tuyệt đối xưng mình là người chung tình: Mẫu thân Phác Hữu Thiên qua đời hơn hai mươi năm, hắn vẫn không có đi bước nữa.

Đây cũng là lúc đó Vinh Thành và “Đế quốc song anh” đang là một nhóm có vốn tiền lợi nhuận cao, mấy năm nay vì hình tượng thâm tình của hắn mà chi trì tỷ số rạng rỡ không ít.

Đương nhiên, hắn còn có tên hiệu: Phác thông gia – Phác Vinh Thành.

Phác gia đều hoa tâm, mà Vinh Thành khoan dung độ lượng, hễ xác nhận là huyết mạch Phác gia hắn đều thoải mái cho bọn họ danh nghĩa đưa về Phác gia, sau đó phái người dốc lòng giáo dục —— sau đó lộ diện với xã hội, tìm kiếm đối tượng thông gia thích hợp.

Hiện nay thôi mà Phác gia đã có quan hệ thông gia cận trăm cái, đại bộ phận con gái tư sanh Phác gia “Gả cho” gia tộc phụ thuộc, tư sinh tử ban nhất định tài lực chi trì để cho bọn họ tự lực cánh sinh, tuyển chọn đối tượng môn đăng hộ đối rồi tiến hành đám hỏi.

Phác Vinh Thành đối hậu bối hảo, ánh mắt cũng tốt, nhắm ngay hôn sự hầu như đều rất đẹp mãn, khiến cho địa vị Phác gia cũng càng ngày càng vững chắc.

Người ở bên ngoài xem ra, duy nhất Vinh Thành tính sai một thứ là đem con trai của mình và Kim gia buộc chung với nhau, kỳ thực chỉ có mình Vinh Thành biết chuyện bên trong nên cũng không có gì thua thiệt.

Bởi vì khi đó hắn cho rằng ngạo nhi tử có chút xíu ngoài ý muốn: Phác Hữu Thiên hung hăng té lộn mèo một cái, làm đầu óc bị thương, dĩ vãng không có chút nào thông minh.

Phác Vinh Thành nghĩ tới đầu tiên là định con mình với đưa con trai không xuất sắc gì của Kim Quân Lâm, không nghĩ tới Kim Quân Lâm chẳng hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt.

Cũng chính là khi đó Phác Vinh Thành ngoài ý muốn đụng phải Kim Tuấn Tú cùng tuổi với con trai mình.

Đứa bé này không giống với bạn cùng lứa tuổi, nó bình tĩnh và lãnh tĩnh đưa tới sự quan tâm của Phác Vinh Thành.

Luôn mãi lo lắng, Vinh Thành hướng Kim phụ đưa ra yêu cầu làm thông gia—— Kim Tuấn Tú là trưởng tôn Kim gia, cũng coi như xứng với con trai mình.

Hơn nữa Tuấn Tú biểu hiện trưởng thành sớm rất thích hợp Hữu Thiên “Chưa trưởng thành”.

Điều Vinh Thành không nghĩ tới chính là, hôn ước vừa đối ngoại tuyên bố, kịch biến Viễn Đông đã xảy ra.

Bởi người khởi xướng kịch biến Viễn Đông, người mới đứng đầu liên minh Viễn Đông là Kim Quân Lâm, đồng thời Kim Quân Lâm đã từng làm qua vai trò gián điệp, Kim gia thoáng cái thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Kim gia xuống dốc đã lâu, còn trên tay Kim Quân Lâm mới chậm rãi có chút khởi sắc, loại vinh nhục này có tệ hại rất rõ ràng: vị trí trước kia của Kim Quân Lâm có bao nhiêu phong cảnh, sau Kim Quân Lâm bỏ tù thì nó có nhiêu nghèo túng.

Gia tộc sinh ra phục vụ đế quốc này rất nhanh thì sụp đổ.

Kim phụ không thể chịu đựng được mình bị xa lánh trong công tác, hơn nữa rất lo lắng chuyện Kim Quân Lâm sẽ ảnh hưởng đến cháu trai, nhịn một đoạn thời gian liền quyết định mang theo con trai và cháu trốn chui xa Vân Lai cảng.

Ngay cả Kim phụ cũng không biết Tuấn Tú đã từng lén liên lạc với Vinh Thành, đồng thời còn cùng Vinh Thành đạt thành hiệp nghị: Phác Vinh Thành có thể đem Hữu Thiên phóng tới Vân Lai cảng, do Tuấn Tú phụ trách che giấu tình trạng của Hữu Thiên. Để báo đáp lại, Phác gia phải che chở cho người nhà Kim gia.

Điểm trọng yếu nhất là trừ phi hắn chủ động đề cập, bằng không bất luận kẻ nào cũng không thể nhắc trước mặt Hữu Thiên hôn ước giữa bọn họ, đồng thời phải xóa bỏ hết thảy những bài báo.

Nhìn những hành động Tuấn Tú tường tận bày ra, Phác Vinh thành gật đầu đồng ý.

Để Hữu Thiên khôi phục bình thường, có người hỗ trợ một chút cũng tốt, so với chuyện để gã ở nhà trở thành trò cười thì tốt hơn rất nhiều.

Phác Vinh Thành rất nhanh thì hạ phong khẩu lệnh.

Hôn ước Kim Tuấn Tú và Phác Hữu Thiên chỉ truyền lưu ở trong phạm vi nhỏ.

Vinh Thành cũng đã từ ánh mắt nhìn như trầm tĩnh kia của Tuấn tú thấy được dã tâm bồng bột: Phác gia đối với Kim gia suy tàn mà nói tuyệt đối có mong chờ, Tuấn Tú lại sớm tính toán muốn giải trừ hôn ước, cho thấy cái gì? Cho thấy hắn khẳng định có mục tiêu khác, hơn nữa mục tiêu không nhỏ.

Đứa nhỏ này một điểm cũng không giống người phụ thân hèn yếu kia, trái lại có khí chất tương tự Kim Quân Lâm.

Phác Vinh Thành cũng không biết nên vui mừng mình hỗ trợ người cực kỳ chuẩn xác, quả không phụ là “Phác thông gia ” hàng đầu, hay là nên cảm thán ánh mắt của mình thật là nhìn chuẩn đến đáng chết.

Tuy rằng Tuấn Tú có ý định giải trừ hôn ước với Hữu Thiên, nhưng Vinh Thành vẫn như cũ thích thưởng thức hậu bối này.

Lần trước Vinh Thành tới Vân Lai cảng với mục đích: Vào lúc cần thiết có thể mở thuận lợi cho Tuấn Tú.

Biết Vinh Thành muốn đem Hách Kiệt từ hang không đến bộ ngoại giao, La Bá Đạt suýt nữa cho rằng Phác gia muốn đá văng Tuấn Tú ra, không nghĩ tới Vinh Thành lập tức đến nói một câu như vậy.

Đợi được Xương Mân đề cử đưa tới, La Bá Đạt mới đột nhiên phát giác Phác Vinh Thành nói câu “Mở thuận lợi” phân lượng rốt cuộc nặng bao nhiêu: Bí thư trưởng! Chức vị này gần với tổng chấp chánh quan a! Kim Tuấn Tú nhiêu tuổi? Chỉ cần Tuấn Tú biểu hiện ra sắc, sợ rằng tên này rất nhanh sẽ trở thành thanh lưu đứng đầu trọng tâm câu chuyện.

Nghĩ đến Tuấn Tú có triệu lực kinh người, La Bá Đạt liền minh bạch hắn tấn thăng làm Lam Lưu lộ có thể so với rất nhiều người thông thuận rất nhiều.

Người và người không thể so a!

Đối với cái may mắn của Tuấn Tú, La Bá Đạt chỉ có ước ao đố kỵ.

Hắn đối mặt Tuấn Tú thì tâm tình có điểm phức tạp, phải biết rằng thiên văn chương năm đó của Tuấn Tú trực tiếp là người bị hại, nếu như điều không phải thiên văn chương đưa tới hai bên tranh chấp, một ít người còn không có khả năng dám đối người Kim gia hạ thủ.

Thẳng đến hắn bày ra “Tội danh” vô cùng xác thực dẫn đến tràng luận chiến, tình cảnh Kim gia mới chính thức té vào vực sâu, người che chở của bọn họ có bao nhiêu, người tìm bọn họ phiền toái có bao nhiêu.

Cuối cùng làm cho Kim phụ đi tha hương.

Lần đầu tiên thấy Tuấn Tú đứng bên Hữu Thiên thì La Bá Đạt phảng phất thấy được Kim Quân Lâm năm đó.

Cho dù là đối mặt đầy cõi lòng ác ý lên án, cái kia đã từng là người quyết định vì đế quốc trẻ tuổi nhất vẫn như cũ hiện lên nụ cười mỉm, chỉ có một lần cuối cùng đối công chúng lúc nói chuyện hắn mới mặt lộ vẻ xấu hổ, trang trọng mà hướng công dân đế quốc trịnh trọng nói xin lỗi.

Người như vậy là không thể đánh, không thể bẻ gãy, càng không cách nào tiêu diệt.

Ngay cả La Bá Đạt người kiên định phản đối đều bị hắn lên tiếng một lần sau cùng làm kích động đến rơi lệ.

Càng nghĩ, La Bá Đạt quyết định kêu Tuấn tú lại.

Phòng làm việc của hai người cùng ở lầu chót, Tuấn Tú rất nhanh thì ở bên ngoài gõ cửa.

“Vào đi.”

“La thúc tìm con có việc?”

La Bá Đạt lộ ra nụ cười hòa ái: “Tiểu Kim, ta đã sớm biết con sẽ có tiền đồ. Hiện tại chúng ta đều ở đây thị chính, hơn nữa chức quyền của con có đôi khi còn nặng hơn La thúc, con nói thử một chút dự định xem.”

Tuấn Tú mỉm cười: “Con mới đến, công tác còn chưa có nghề, La thúc người nói đi.”

Nghe được Tuấn Tú thuần thục đánh ra thái cực quyền, La Bá Đạt cũng không kinh ngạc. Hắn vào thẳng chính đề: “Cuối năm lưu lại hần cuối để giải quyết, hơn nửa năm trọng tâm ở chỗ chuẩn bị an bài mậu dịch với người Nhật, còn có châu tế, hội nghị học thuật quốc tế phải bày ra, con có thể dự đoán một chút bộ ngoại giao năm nay còn có thể vì Vân Lai cảng tranh thủ làm nhiều ít hạng mục?”

Tuấn Tú bình tĩnh nói: “Vẫn là cùng năm rồi như nhau, sẽ không thay đổi.”

La Bá Đạt không quá kiên định.

Hách Kiệt vừa mới tốt nghiệp không bao lâu, tuy nói là từ lý gia ra, nhưng xuất thân hảo không có nghĩa là năng lực hảo, hắn có thể làm chuyện tốt sao?

Tuấn Tú đương nhiên biết rõ La Bá Đạt tìm cách, hắn mỉm cười: “Bộ ngoại giao cũng không phải chỉ có mình con.”

La Bá Đạt nhíu mày.

Cái nụ cười mỉm này!

Hắn quá quen thuộc!

Bộ ngoại giao thế nào điều không phải một mình hắn? Cho dù không có ở đây, Tuấn Tú cũng có rất nhiều phương pháp xoay chuyển, có lẽ đơn giản khiến cho đối phương dựa theo ý nguyện của hắn hành sự.

Loại cười mỉm quen thuộc chó chết!

La Bá Đạt tức giận mắng câu thô tục.

Phía sau nụ cười mỉm luôn ẩn giấu thủ đoạn, không phải trước đây hắn hay nếm được sao?

Đối với Phác Vinh Thành cố ý căn dặn “Mở thuận lợi” cho Tuấn Tú, La Bá Đạt tự nhiên không có khả năng tự làm khó mình. Hắn gật đầu một cái nói: “Con nắm chắc là tốt rồi. Lại, ta đem tổng sổ cư khố quyền hạn Vân Lai cảng mở ra cho con xem.”

La Bá Đạt sảng khoái làm Tuấn Tú có chút ngoài ý muốn.

Liên tưởng đến người sau lưng La Bá Đạt là ai, Tuấn Tú hơi dừng lại một chút, tiếp nhận La Bá Đạt cho quyền hạn.

Đêm đó Tuấn Tú và Phác Vinh Thành tiến hành một cuộc trò chuyện đơn giản.

Tuấn Tú nói: “Cảm tạ.”

Phác Vinh Thành đã nhận được La Bá Đạt thông báo, tự nhiên rất rõ ràng Tuấn Tú tạ ơn là cái gì. Hắn thản nhiên tiếp nhận Tuấn Tú cảm tạ: “Nếu như cậu bỏ đi ý niệm giải trừ hôn ước trong đầu, Phác gia có thể cho cậu nhiều bang trợ hơn. Nhưng rõ ràng cho thấy cậu không muốn, vì vậy tôi cũng không thể cho cậu sử dụng lực lượng Phác gia.”

Tuấn Tú nhàn nhạt nói: “Nếu như ông có thể nhìn con trai mình hoà thuận vui vẻ cùng Nhạc Đường ở chung, ông nhất định cũng sẽ cảm thấy bọn họ là một đôi thích hợp, cái đơn thuần vui sướng và ấm áp tôi không thể cho hắn. Nếu để cho hắn tự lựa chọn, hắn nhất định sẽ chọn Nhạc Đường, thật giống như ngày đó ông quyết định chọn mẹ hắn.”

“Vẫn câu nói kia, chỉ cần cậu có thể thuyết phục con tôi, tôi đây tuyệt đối sẽ không làm khó dễ cậu.”

Nghe được Phác Vinh Thành bảo chứng, trong nháy mắt trong đầu Tuấn Tú hiện ra khoảng thời gian này Hữu Thiên có hành vi khác thường.

Hắn không tự chủ nhíu mày.

Vốn là vấn đề dễ giải quyết, tựa hồ đột nhiên có điểm không xác định…


_(:з” ∠)_ ① thanh lưu: Giữ thân phận kiểm soát công dân. Chỉ cần là bạch tạp (không có bất kỳ bối cảnh gì) xuất thân nhập chức ba năm có thể chuyển thành người cầm quyền thanh tạp được, xưng là thanh lưu. Chiêm một bộ phận rất lớn trong công dân đế quốc, có quyền bầu cử, có thể tấn thăng làm lam lưu, nhưng chức quyền có giới hạn.
② lam lưu: Giữ lam sắc thân phận tạp công dân. Từ thanh lưu hoặc tử tạp (hiển hách gia tộc hậu đại) xuất thân trong đám người tấn chức mà đến. Là đoàn người tinh anh của đế quốc, có quyền bầu cử, hơn nữa có thể tranh cử làm người cầm quyền, thế nhưng chức quyền có giới hạn.

Advertisements

8 thoughts on “Sống lại với thời gian

  1. haiz, chắc chắn Thiên ca không đồng ý hủy hôn rồi, không biết Tú Tú định làm gì để hủy hôn đây, cơ mà cầu mong không hủy được hôn ước, hóa ra là Thiên ca bị đập đầu xong mới thành như vậy =)))

    • haha bị té giếng từ lúc còn nhỏ xíu, mà khùng này là khùng khôn lắm nha, khôn không ko thua ai đâu em . Chắc chắn là đời nào ông Chun chịu bỏ hôn ước, Tú bị dính keo con voi rồi, hehe

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s