Lan Lăng Vương – Tập 9.2

(Mở lên nghe nha các bạn, cứ tưởng tượng mĩ nhân trong hình là Su. Haizz, hai bạn nhỏ này làm mình thật đau lòng a ~~ TT__TT)

Phong cảnh vụt như bay xẹt qua bên người, cảnh sắc không đổi phảng phất lãnh tĩnh, mắt thấy cát vàng sa mạc bất tận càng làm cho người nghĩ vô cùng chậm rãi. Thân mã đã bị đánh hằn lên nhiều vết thương, mồ hôi máu loãng ướt đẫm quần áo, vẫn còn đang liều mạng giơ roi.

Quả nhiên, không thể bỏ xuống được!

Yêu, sẽ không bao giờ rút ra được, đâu như nói dễ dàng vậy.

Không thể, tuyệt không thể mất đi hắn.

Vừa nghĩ tới người nọ có thể sẽ tử, tâm đau nhức vô pháp hô hấp, hận không thể đem cái mạng của mình thay cho hắn.

Nghĩ lại từ đầu, nhưng không ngờ từ đầu cũng là kết quả giống nhau.

Thoát được Lạc Dương, thoát được hắn, nhưng thoát không được tim mình.

Muốn cắt bỏ đoạn rễ tình ngày càng ăn sâu bám chặt, chẳng lẽ khoét cả tâm ra luôn sao?

Đã yêu thì đừng buông tay, không còn nhiều thời giờ để chờ đợi kiếp sau.

Nghĩ không được nhiều như vậy, cũng không quản được nhiều như vậy, chỉ biết lòng mình giờ khắc này đang đập liên hồi, là vì hắn!

Muốn đem từ “Ái” kia nói ra khỏi miệng, muốn lôi cổ áo hắn huyết: Phác Hữu Thiên, ngươi đời này là ta đã định rồi!

Không sinh cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện sẽ chết chung huyệt, có còn muộn không?

Xa xa truyền đến tiếng hét hò, Tuấn Tú mừng rỡ, nắm vụt roi thúc ngựa phi như bay về phía trước, chiến trường hỗn loạn gần ngay trước mắt.

Cờ phi hổ đen sẫm đón gió phấp phới, máu đỏ sẫm văng tứ phía, mùi vị tanh tửi hòa vào gió, không chỗ nào không có tử vong. Đao quang kiếm ảnh hoảng ra hàn quang lẫm lẫm, chiếu vào đáy mắt người một mảnh huyết hồng, bọn lính gào thét khản cổ, đây không phải là chiến tranh, đây chính là cuộc giáp lá cà nguyên thủy nhất, hủy hoại lẫn nhau.

Mà hết thảy đành phải vậy. Vội vàng tìm kiếm thân ảnh kia, rốt cục bóng bạch y chợt lóe lên ở trong tầm mắt, trên áo bào trắng noãn đã loang lổ vết máu, không biết là của hắn hay là địch nhân.

Lập tức thúc ngựa tiến lên, liều mạng phóng tới chổ hắn.

Nhưng mà nhanh đến trước mặt thì lại thấy một địch binh đánh về lén sau lưng hắn, không chút do dự tung một kiếm qua, máu ấm áp phun trên cổ tay, kinh tâm nóng hổi, lại đều không để ý tới, chỉ là si ngốc nhìn hắn, thấy người nọ mạnh xoay đầu lại, dưới quỷ diện dử tợn không biết biểu tình gì.

Hữu Thiên nghe động tĩnh sau lưng, cấp tốc quay đầu lại, bỗng nhiên thấy người không nên xuất hiện ở nơi này. Quần áo xanh thẳm, mặt mày nhàn nhạt, tay lại cầm trường kiếm, trên thanh kiếm vấy lên giọt máu đỏ tươi, lộng dơ mặt cẩm trơn bóng, trong lúc nhất thời đã quên hô hấp, ngay cả kiếm cũng không biết nên dùng thế nào.

Giữa lúc phân tâm, người nọ cười như ngọc, tất cả không nói cũng hiểu.

Xoay người lại giơ tay, bên cạnh liền văng huyết quang khắp nơi, tâm tình lại bất đồng, mặt nạ cũng không che giấu được tiếu ý cong cong bên môi.

Người nọ gần ngay gang tấc không chút do dự nâng kiếm, thẳng thắn mà hào sái, sợ không phải mộng thôi?

Vốn không muốn để cho cậu cầm kiếm.

Nguyên lai, cùng cậu kề vai chiến đấu mới là hy vọng chân chính trong lòng ta.

Ta yêu ngươi, như vậy, tội ngươi hãy để ta gánh chịu thay ngươi.

∗∗∗

Nhiều tướng sĩ chứng kiến chủ tướng càng thêm ra sức hăng hái lên, trong lòng phấn khích càng thêm tinh thần vọt tới trước.

Chu quân đột nhiên bị xoay chuyển thế cục, không biết vì sao đối phương đột nhiên lại dũng mãnh, chưa kịp phản ứng đã bị chem. rớt khỏi ngựa, thân thể nhất thời tan tác.

Cũng không biết giết bao lâu, nhân số song phương đều giảm thiểu kịch liệt, quân phòng thủ lập tức biết tình huống không ổn, vội vã thu binh.

Bên Hữu Thiên cũng tử vong thảm trọng, không thể làm gì khác hơn là thuận thế thu quân, lui ra phía sau hơn mười dặm. Lúc này đã gần chạng vạng, liền tạm thời đóng trại ở chân núi, kiểm lại một chút nhân số, chỉ còn hơn mười người mà thôi.

Chợt có binh sĩ lại báo, nói là có một hang, thỉnh đại tướng quân và Kim tòng quân tới đó nghỉ ngơi. Muốn bọn họ cùng tiến đến, nhưng thế nào cũng không chịu vô, đều nói phải ở bên ngoài trong coi, Hữu Thiên cũng không chối từ, liền lôi kéo Tuấn Tú tiến vào.

Đến trong động, Tuấn Tú tránh tay hắn, lui về sau vài bước nhìn hắn.

Hữu Thiên lẳng lặng quay người lại, nhìn con ngươi trong trẻo như nước, mặt mày như tranh vẽ, tất cả tựa hồ vẫn như nhau hồi xưa, chỉ có gương mặt bạch triết lại sinh ra vài điểm huyết hồng gai mắt, trong lòng bỗng nhiên đau xót.

Nhíu mày, vươn tay nhẹ nhàng lau đi ấn ký chướng mắt này, ôm lấy vai cậu, thong thả nhưng rắn chắc đặt tại trong lòng ngực mình, không để lại một tia khe.

Cuối cùng, vẫn làm dơ người ta.

Nghe được trầm trầm thở dài trên đầu, cảm giác hô hấp rất nhỏ trong miệng hắn phất qua cổ mình, bộ ngực ấm áp bình tĩnh đầy hữu lực khiến tim mình đập them nhanh, lòng buộc chặt bỗng nhiên như được giải thoát.

Hoàn hảo, hắn còn ở nơi này, giơ tay lên là có thể chạm được, khoảng cách như vậy, đúng là chưa bao giờ chạm được.

Tuấn Tú ôm lấy bộ ngực người này, chóp mũi không khỏi lên men.

Vừa nghĩ tới hắn lại muốn bỏ mình, trong lòng đau nhức, thẳng đến tức giận ôm chặc hắn them vài phần.

Không nghĩ tới người nọ lại kêu lên một tiếng đau đớn, Tuấn Tú hoảng sợ liền vội vàng buông tay ra muốn cởi áo giáp hắn kiểm tra, lúc đầu người nọ vẫn che chở không cho động, bị cậu hung hăng trừng mắt một cái: “Chớ lộn xộn!”

Cẩn thận bỏ áo bào trên thân, Tuấn Tú nhất thời hơi nhíu chặc mi. Sau lưng có vài vết thương bị chém lung tung, máu đã đọng lại, đỏ sậm vết thương ở trên da bạch triết có vẻ phá lệ dữ tợn, may mà thương cũng không sâu, lên thuốc băng bó kỹ sẽ không có vấn đề lớn.

“Một điểm thương nhỏ chẳng là gì, nhưng thật ra cậu có bị thương không?”

“Không phải đều ở trên người ngươi sao.” Tuấn Tú ngoài miệng lạnh lùng, động tác trong tay lại rất nhẹ nhàng.

Nghĩ đến hắn không muốn sống nhào tới vì mình đỡ một đao, thương ở trên người hắn, cũng đau nhức lòng mình “Thật sự ta không nên tới.” Buồn buồn nói, trong mắt hiện lên thủy quang.

Hữu Thiên thấy thế, bất đắc dĩ xoa xoa đầu cậu, “Đừng như vậy, tôi còn chưa chết mà.”

Tuấn Tú bỗng dưng ngẩng đầu, mắt hồng nhìn hắn chằm chằm: “Đừng có nói với ta từ chết nữa có được không!”

“… Xin lỗi.”

Tuấn Tú cắn môi một cái, cúi đầu không lên tiếng giúp hắn băng bó.

“Đại doanh bên kia thế nào?”

“Giao cho Xương Mân sẽ không có vấn đề gì, chỉ là chuyện sớm hay muộn.”

“Nếu quá muộn thì chúng ta bên này cũng kéo dài không được.” Hữu Thiên trầm ngâm.

“Vậy sao không quay về?”

Thở dài: “Chúng ta đã không còn dư thừa binh lực, hôm nay đánh một trận quân song phương tiêu hao thật lớn, hiện tại bọn họ chỉ có điều kiêng kỵ nên không dám tùy tiện đột kích, nếu lúc này trở lại, đối phương cũng sẽ nhân cơ hội truy đuổi, vậy sẽ thành tiền hậu giáp kích, hơn nữa chúng ta đặt chân chưa ổn có thể dữ nhiều lành ít. Nếu muốn đánh một trận tới thắng nhất định phải chủ động xuất kích, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, cho nên bây giờ điều chúng ta cần phải làm là tận dụng khả năng kéo dài bọn họ, không thể để cho đội quân Xương Mân rơi vào bị động.”

“Nói nghe thật nhẹ, nếu Xương Mân chậm chạp không đến làm sao bây giờ? Ngươi cho là hơn mười người còn có thể đứng vững chiến đấu đợt thứ hai?”

“Cũng may chúng ta còn có vũ khí bí mật.” Hữu Thiên chớp mắt.

“A! Thiên lôi chấn!” Tuấn Tú hô to.

“Hiện tại đã đến lúc vạn bất đắc dĩ rồi, ta có thể dùng được chưa?”

“Thế nhưng Chu quân ngoan ngoãn đứng cho ngươi làm nổ sao?” Liếc hắn, lại bắt đầu đắc ý.

“Cái chuyện này … ta đang suy nghĩ.”

“Vậy còn không mau nghĩ!” Biện pháp còn chưa có mà ở chỗ này nói mạnh miệng, cũng không biết sao hắn lại có cái tự tin như vầy.

Hai người yên tĩnh không nói gì, cúi đầu tự hỏi.

Chợt nghe ngoài động khẩu có người kêu một tiếng: “Đại tướng quân!”

Hữu Thiên ngẩng đầu: “Chuyện gì?”

Người vội vã vào, theo sau có hai người, trên tay ôm một bó cành cây lớn, nói: “Ban đêm ngoài sa mạc rất lạnh, chúng thần tìm được cây khô cấp đại tướng quân và tòng quân nhóm lửa sưởi ấm.”

Tuấn Tú nói: “Sao các ngươi không để sưởi ấm?”

Người nọ cười chất phác: “Chúng tôi chưa cần.”

Hữu Thiên đi tới, mang củi lửa đẩy trở lại, “Như vậy sao được, các ngươi đốt sưởi ấm trước đi, đừng bận tâm chúng ta.”

Hai người kia lại rất thông minh, một trái một phải đi vòng qua, động tác nhanh nhẹn đem đồ trên tay để trên mặt đất, rồi thật nhanh lấy đá quẹt lửa, một đống lửa nhất thời hừng hực bốc cháy lên, trong nham động mờ tối chợt sáng lên, tình cảm ấm áp.

Hữu Thiên thấy thế bất đắc dĩ cười: “Các ngươi. . . Ai, các ngươi vào đây luôn đi.”

Mấy người lập tức liên tục xua tay, “Đại tướng quân thường đối đãi chúng thần tình thâm ý nặng, vô luận cái gì đều cùng chúng thần chia xẻ, vào loại thời khắc nguy cấp này lại cùng chung hoạn nạn, chúng thần đều cảm kích trong lòng, xin đừng từ chối.”

Hữu Thiên cười cười, vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Vậy đa tạ.”

Ba người lúc này mới thở dài một hơi, cười nói: “Nếu như không làm được chuyện này, chẳng phải chúng thần bị các huynh đệ mắng sao?” Liền ôm quyền lui ra ngoài.

Tuấn Tú rũ mắt xuống, lẩm bẩm nói: “Nguyên lai ngươi luôn cùng bọn lính ra vào sinh tử, là ta nói sai.”

“Cậu nói không sai, vô luận là người một nhà hay là địch nhân đều là mạng người như nhau, tôi đây tội đầy người có tắm sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội. Chỉ là. . . Hiện tại cũng lôi cậu vào.” Hữu Thiên buồn bã nói.

Tuấn Tú lại mở miệng cười: “Là tự ta tới, có liên quan gì tới ngươi?”

Hữu Thiên im lặng.

Hỏa quang phản chiếu mặt của người kia hồng hồng, mặt mày vốn lạnh nhạt lúc này như được nhuộm, chỉ có con ngươi hắc diệu thạch vẫn lóng lánh tinh thần như cũ, nhìn không chớp mắt, là mình nhìn tấm lưng kia bao nhiêu lần đều không cầu đáp lại.

Thực sự là kỳ quái, rõ ràng không uống rượu, thế nào lại say?

Hay là nguyên nhân kia mình đã biết được, nhưng vẫn không nhịn được nghĩ muốn nghe chính mồm cậu nói ra.

“Tại sao lại tới?”

Trong lúc nhất thời, chỉ nghe tiếng củi gỗ cháy răn rắc nhỏ nhẹ, ngay cả hô hấp đều ngại thở nặng, thẳng thắn ếm trụ khí, lại nghe được tim đập vô cùng dồn dập, hầu như muốn nổ tung.

“Không cùng quân tướng mạo tư, chỉ nguyện cùng quân tướng mạo thủ.” (không tưởng niệm, chỉ muốn cùng đồng hành giết giặc. Mình nghĩ là vậy, bạn nào biết bổ sung giúp mình nha ^^)

“Ta không kịp đợi kiếp sau, ta sợ đến lúc đó ngươi sẽ quên ta, ta mới không muốn đem ngươi nhượng cho người khác.”

“Hữu Thiên, địa ngục nhân gian, chúng ta cùng nhau thôi.”

Ngơ ngác nhìn cậu, trong đầu mờ mịt một mảnh.

Cậu vừa nói cái gì?

Như bị ánh mắt của cậu hấp dẫn, Hữu Thiên không tự chủ đi tới, chờ phản ứng kịp thì đã đứng ở trước mặt cậu.

Chần chờ đưa tay ra chạm đến khuôn mặt mềm mại, nhìn cậu nâng lên đôi mắt trong suốt, đây hết thảy, đều là thật.

Người như vậy, nụ cười như vậy, rốt cục thuộc về mình sao?

Run rẩy quỳ xuống, đem mặt chôn ở hai tay của cậu, sau đó không tiền đồ khóc.

Hỏa quang toát ra, ở trên thạch bích chiếu xuống hai bóng người một ngồi một quỳ, như là nghi thức thời kỳ thần thánh viễn cổ.

Cảm giác được ngón tay ướt át, Tuấn Tú nháy mắt mấy cái, mới phát giác có cái gì cũng đồng dạng rớt xuống.

Cúi người, chăm chú ôm hắn, giống như là muốn ôm hết suốt đời.

Kinh giác một giọt dịch thể âm ấp rơi trên cổ, Hữu Thiên ngẩng đầu hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn sang, liền đón một xúc cảm mềm mại đặt lên mắt của mình.

Hơn nữa ngày mới hồi phục tinh thần lại, là người nọ hôn lên nước mắt mình, trong đầu đánh “Oanh” một tiếng, nghiêng đầu mạnh mẽ hôn lên.

Hai người đều tựa như phát điên, đầu lưỡi dây dưa triền miên vươn giữa không trung quấn quít, chỉ bạc từ bên môi rơi xuống không biết là của người nào, âm hưởng mập mờ không rõ từ cổ họng truyền đến, tình dục nồng nặc bốc lên, nhiệt độ không khí chung quanh chợt dâng cao.

Cuối cùng Tuấn Tú thua trận, bị hôn đến thoát lực, mặc đầu lưỡi hắn chui vào khoang miệng chăm chú cuốn lấy mình không tha, kịch liệt lăn lộn, đuổi theo liếm lộng từng góc, dây dưa thật sâu, thẳng đến đoạt đi hô hấp của mình.

Thở hồng hộc buông ra người trước mắt hơi thất thần thở từng ngụm từng ngụm phì phò, trên mặt đầy đỏ ửng, trong mắt dày hơi nước, chỉ cảm thấy hầu kết lúc căng thẳng như một cây đuốc thẳng từ bụng đốt lên, ngay cả mình suýt nữa cầm giữ không được.

Ép buộc mình bình tâm lại, hít sâu vài cái, đứng dậy, nghiêng mặt sang bên nhìn nơi khác, mở miệng nói: “Sắc trời đã tối, nghỉ tạm sớm một chút thôi.” Lại kinh giác thanh âm của mình đã khàn khàn.

Mau nhanh ly khai khi tình dục đang nóng cháy, cái động khẩu thổi tới gió mát để cho mình tỉnh táo chút lại. Gom cỏ khô rơi lả tả bốn phía, xếp trên mặt đất thành một tầng, rồi kéo qua trường bào vì chữa thương mà cởi ra khi nãy đặt ở phía trên, quay đầu nói: “Cậu nằm ở đây này, tôi. . . Tôi đi ra ngoài xem chút.” Cũng không dám quay đầu lại, trực tiếp đi ra ngoài.

Tuấn Tú phục hồi tinh thần lại từ lâu, đi theo hắn phía sau, ôm cánh tay buồn cười nhìn hắn hốt hoảng, thấy hắn vừa muốn đi ra ngoài, níu lại, “Ngươi đi ra ngoài làm cái gì?”

“Ở đây nóng quá.” Người nọ buồn bực nói.

Tuấn Tú bật cười, đều vào lúc này mà còn làm bộ ngây ngốc nữa.

Hữu Thiên không đề phòng bị cậu túm lấy, đẩy ngã vào “giường” cỏ, Tuấn Tú lấn người lên, thu lấy ánh mắt hắn “Vậy hãy để cho nó càng thêm nhiệt.”

Hữu Thiên cắn răng, giọng căm hận: “Ngươi không nên đùa với lửa, ngày mai còn có chiến sự.”

“Thì tính sao?” Tuấn Tú nhìn vào mắt hắn, nhìn tới một ngọn lửa chút xíu chậm rãi đan vào nhau, rốt cuộc điên cuồng mà bốc cháy lên.

Hữu Thiên bỗng nhiên tà tà cười, biểu tình mị hoặc chưa từng thấy qua, liễm diễm trong mắt càng làm cho lòng người kinh. Tuấn Tú vừa mất thần, bị hắn xoay người đặt ở dưới thân, trên môi bị hôn nhẹ một chút, giọng trầm thấp ở phía trên vang lên: “Đây chính là ngươi tự tìm.” Sau đó bóng đen cúi xuống, lại một lần nữa đoạt đi hô hấp.

∗∗∗

Kịch liệt qua đi, thể lực Tuấn Tú không hảo, trong đầu hỗn loạn. Giữa mông lung, nghe được một thanh âm ôn nhu, “Tuấn Tú a, ngươi. . . cùng ta nguyện tác thê?” Từ từ nhắm hai mắt, khóe miệng câu dẫn ra độ cong, lẩm bẩm vài tiếng, rồi nhịn không được nữa chìm vào giấc ngủ.

Vuốt ve khuôn mặt tươi cười vô ý thức của cậu, Hựu Thiên cũng nở nụ cười, nhưng khổ sở dị thường.

Không hiểu được tại sao mình lại hỏi một vấn đề ngu như vậy. Có lẽ lấy được một cái cam kết hứa hẹn, sau đó mới có thể an tâm làm những gì. . .

Đứng dậy đi ra huyệt động, sắc trời đã hơi sáng.

Đứng lặng hồi lâu, trong gió bỗng nhiên truyền đến kỷ tiếng vó ngựa không thể nghe thấy, Hữu Thiên mừng rỡ mở to mắt nhìn về phía thanh âm truyền tới. Rất nhanh một thân ảnh nhảy vào đường nhìn, trong chốc lát đã đến trước mắt, thân thể vững vàng nhảy xuống ngựa, nhe răng cười: “Ca!”

Hữu Thiên cũng cười nói: “Quả nhiên là tiểu tử ngươi! Cũng chỉ có ngươi dám vào thời điểm này mà chạy tới, chuyện trong quân đều lo liệu xong rồi sao?”

“An tâm, nếu không ta làm sao dám lại a, trễ nhất hai canh giờ, hai vị chiếu tướng có thể đem bên kia giải quyết.”

Hữu Thiên hơi nhăn mi, “Hai canh giờ cũng quá lâu. . . Không biết chúng ta có thể đợi đến lúc đó được không.”

Hắn nâng mắt lên, nghiêm túc nhìn Xương Mân: “Xương Mân, hiện tại ta có điều muốn nói, ngươi nghe cho kỹ…”

∗∗∗

Tuấn Tú nghe âm hưởng, mơ mơ màng màng tỉnh lại, “Hữu Thiên, chuyện gì vậy?”

“Ngươi đã tỉnh.” Hữu Thiên cười cười.

Xoa xoa mắt, thấy người phía sau hắn, vui vẻ nói: “Xương Mân! Sao ngươi lại tới đây? Bên kia giải quyết rồi?”

“Ừ, tạm ổn.” Xương Mân thuận miệng đáp trả, lại là một bộ không yên lòng.

Tuấn Tú nhíu mi, “Cái gì mà tạm ổn?” Vừa định đứng dậy, lại động vết thương sau lưng, hít một hơi lãnh khí.

“Ngươi đừng lộn xộn.” Hữu Thiên đè cậu lại.

“A, Tuấn Tú ca ngươi bị thương?” Xương Mân cả kinh nói.

Tuấn Tú hung hăng trừng mắt Hữu Thiên, xấu hổ “Không có gì, không có gì.”

Xương Mân nhìn thần sắc hai người cổ quái, tuy là kỳ quái nhưng cũng không hỏi thêm gì.

“Tuấn Tú, mã của Xương Mân đã chết, ngươi cho hắn mượn ngựa đi.”

“Ân, không thành vấn đề. Lộ ngắn như vậy mà chết a?” Nhìn về phía Xương Mân, tiểu tử kia lại quay đầu đi chỗ khác, không nói một tiếng.

“Ngươi cũng nên chuẩn bị một chút thôi, chúng ta lập tức đi.” Hữu Thiên tiến đến.

“Ta đây kỵ cái gì?”

“Đương nhiên là kỵ cùng ta.” Hữu Thiên nhất phó đương nhiên.

“… Vậy cũng tốt.”

Xương Mân không nói một lời xoay người đi ra ngoài. Tuấn Tú nhìn bóng lưng của hắn, “Hữu Thiên, Xương Mân có điểm kỳ quái.”

“Thật không, sao ta không nhìn ra.”

“Cũng có thể ta suy nghĩ nhiều quá.” Tuấn Tú có chút lao lực đứng lên.

Hữu Thiên quan sát cậu từ trên xuống dưới một chút, “Nếu không ta ẵm ngươi đi ra ngoài?”

“Nói bậy bạ gì đó!” Ánh mắt đầy sát nhân liếc qua.

Khó khăn đi tới cái động khẩu, đỡ lấy nham thạch đứng vững, thở hổn hển mấy cái vừa định đi ra ngoài thì một cánh tay đột nhiên đưa qua để ngang trước mắt mình, đón thân thể liền rơi vào cái ôm ấp ấm áp phía sau.

“Sao vậy. . .” Mắt bị che khuất, vô pháp quay đầu đi.

“Đừng nói nữa, cứ như vậy để ta ôm một hồi.”

Dựa vào đầu vai cậu, liều mạng hô hấp khí tức thuộc về cậu. Một giọt nước mắt rơi xuống nền đất lạnh như băng, một điểm ôn độ cũng không còn sót lại chút gì.

Buông tay ra, cười đẩy cậu ra ngoài, “Đi thôi.”

“Nga.” Tuấn Tú cũng cười cười, bỗng nhiên quay đầu lại, “Ngươi cũng phải nhanh lên một chút a.”

“Ừm.” Nhìn bóng lưng cậu đi xa, rốt cục Hữu Thiên không còn cười nữa.

Vô lực ngã ở trên vách đá, liều mạng bịt miệng, không để lọt âm thanh nức nở ra ngoài.

Tuấn Tú, xin lỗi.

Mặc dù luyến tiếc lưu lại ngươi một người, lại luyến tiếc mang ngươi đồng hành.

Là ta nhu nhược, là ta ích kỷ, nhưng đây cũng là hạn định sau cùng của ta.

Vì thế, tánh mạng của ngươi để ta thủ hộ.

Kiếp này có duyên không phận. Chúng ta, hẹn kiếp sau.

※※※

Gió thổi bên tau, dưới thân hoảng động lợi hại, vừa định ngẩng đầu lại cảm thấy đau, chuyện gì xảy ra?

Nhớ kỹ mới vừa rồi là muốn đi dẫn ngựa, bỗng nhiên trước mắt tối sầm rồi ngất đi.

Mạnh ngẩng đầu, trên đỉnh đầu hé ra gương mặt lo lắng, “Xương Mân? !” Giùng giằng nhìn bốn phía, là cát vàng quen thuộc, lại không có một bóng người, Tuấn Tú sợ hãi: “Đây là nơi nào? Ngươi mang ta đi đâu? !”

Xương Mân chỉ là mím chặt môi, không rên một tiếng.

Tuấn Tú vội vã thúc hắn: “Thả ta xuống phía dưới! Hữu Thiên đâu? Hắn ở nơi nào” sửng sốt, dự cảm bất hảo nổi lên trong lòng, run giọng: “Hắn muốn làm gì?”

Xương Mân ôm Tuấn Tú càng thêm chặt, gắt gao cắn chặt môi, trong mắt ba quang chớp động, nhưng cố không cho nó rơi xuống.

“Xương Mân, hiện tại ta có chuyện muốn nói, ngươi hãy nghe cho kỹ. Chuyện qrong quân đội không thiếu ngươi được, ta mong muốn ngươi lập tức mang theo Tuấn Tú trở lại. Trong vòng hai canh giờ, ta sẽ ngăn Chu quân, trên tay ta còn có Thiên lôi chấn, sẽ không có vấn đề.”

“Ca, ngươi nghĩ rằng ta là tiểu hài tử ba tuổi sao? Chỉ bằng hơn mười người mà muốn ngăn quân địch dễ vậy sao! Ngươi nói Thiên lôi chấn, đối phương há có thể đơn giản như vậy… Chẳng lẽ nói ngươi, ngươi. . . Ca, ngươi nghĩ đồng quy vu tận sao? ! Đừng nói giỡn!” (cùng chết)

“Đây là phương pháp duy nhất.”

“Không được! Ta sẽ không cho ngươi đi, ngươi cho rằng Tuấn Tú ca sẽ bình tĩnh mà quay về? !”

“Cho nên ta mới nhờ ngươi, ta không hy vọng Tú có việc, mặc kệ thế nào ta cũng muốn để Tú sống sót, Xương Mân, coi như ca van ngươi!”

“Ca, ngươi cho là ngươi chết Tuấn Tú ca có thể sống một mình? !”

“Ta cũng không muốn như vậy! Ta cũng luyến tiếc. . . Ta…”

“Ca, để ta đi!”

“Xương mân, ngươi là đệ đệ ta yêu quý nhất, ở trong lòng ta ngươi và Tuấn Tú đều quan trọng, ta không muốn để cho Tuấn Tú chết, ngươi nghĩ rằng ta sẽ hi sinh ngươi sao!”

“Không được. . . Ca. . . Ca!”

“Được rồi, khóc cái gì! Ta đã nói rồi, có con mồi nào có thể so sánh được với Lan Lăng Vương? Luận danh hào luận thực lực ngươi đều còn không bằng ta, tiểu tử!”

Đôi tay kia luôn nhu loạn tóc mình truyền tới ôn độ tựa hồ hiện tại vẫn tồn tại, thế nhưng hiện giờ nó sẽ phải vĩnh viễn không tồn tại nữa sao?

“Ca không muốn để cho Tuấn Tú ca chết.” Xương Mân cố nén nước mắt, nghẹn ngào.

“Không muốn để cho ta chết? Không muốn để cho ta chết. . . Ha ha.” Tuấn Tú cư nhiên nở nụ cười, cậu mạnh nắm lấy cổ áo Xương Mân rống to hơn: “Lẽ nào ta muốn để cho hắn chết sao! Buông ra! Mau cho ta trở lại!!!”

“Tuấn Tú ca muốn ca hi sinh không công sao!!!”

Hai người đỏ mắt gào thét.

“Tốt, hắn muốn hi sinh, hắn không muốn để cho ta chết. . .” Tuấn Tú đã lâm vào trạng thái điên cuồng, ầm ĩ cuồng tiếu, mạnh rút ra bội kiếm Xương Mân để ở thắt lưng đặt ngang cần cổ, “Ta đây chết ở chỗ này ngay bây giờ!”

“Tuấn Tú ca!”

“Thế nào, còn chưa trở lại sao? !” Tiếng nói Tuấn Tú đã khàn, đáy mắt hiện điên cuồng và tuyệt vọng.

“Hảo, ta làm theo ca, chúng ta trở lại.” Xương Mân như bị rút hết khí lực toàn thân, rũ mắt xuống, cắn răng một cái quay lại đầu ngựa trở về.

※※※

Đã không biết giết bao lâu, chỉ cảm thấy trước mắt đều là một mảnh huyết hồng, cánh tay huy động cơ giới, đại não cũng từ từ chết lặng.

Không quan hệ, chỉ cần cậu không có việc gì. . . Khóe miệng chậm rãi cong lên.

Bỗng nhiên thanh y xông vào đường nhìn, dáng tươi cười bỗng dưng cứng đờ. Người nọ giãy người phía sau lập tức muốn nhảy xuống, nhìn mình từng bước một đi tới, đối chung quanh đao quang kiếm ảnh hoàn toàn làm như không thấy.

Nóng lòng tiến lên, ôm lấy cậu phóng ở trên ngựa, vừa tức vừa quát: “Ngươi muốn chết sao? !”

Tuấn Tú đồng dạng rống trở lại: “Còn ngươi? Ngươi muốn chết sao!”

Hữu Thiên bất đắc dĩ nghe mà đau lòng, “Ngươi, tại sao ngươi lại quay về a!”

“Trở về kỵ ngựa cùng ngươi.” Tuấn Tú lại cười.

Lúc này Xương Mân giục ngựa chạy tới, “Ca!”

“Tại sao lại quay về? !”

“Ta lo lắng cho ngươi!”

“Xương Mân, ngươi đã quên lời nói của ta sao!”

Xương Mân không để ý tới, chỉ lo huy kiếm chém địch binh nhào tới từ bốn phía.

Mắt thấy người hầu cận chung quanh ngày càng ít, địch nhân lại ngày càng nhiều, Hữu Thiên quyết tâm, cúi đầu nhẹ giọng nói: “Tuấn Tú, sống sót, coi như là vì ta.” Nói xong, đặt lên môi.

Tuấn Tú còn chưa tới kịp nói, cảm thấy sau ót căng thẳng, nhất thời ngất đi.

Hữu Thiên hô to một tiếng: “Xương Mân!”

Xương Mân nghe tiếng hô, vừa quay đầu lại liền bị đưa qua một người, cả kinh: “Ca!”

“Đi!” Hữu Thiên đỏ mắt quát.

“Ca!” Xương Mân hô, lệ đã tuôn như suối trào.

Hữu Thiên ngoan tâm, giương cung lên bắn một mũi tên, mũi tên lợi hại xẹt qua gương mặt Xương Mân, lập tức hiện lên vết máu, mình cũng lệ rơi đầy mặt.

Bỗng nhiên gạt mặt nạ trên mặt, lau đi nước mắt, Hữu Thiên ngẩng đầu lên, dung nhan tuyệt mỹ kinh hiện, dáng tươi cười thanh dật xuất trần, tóc dài như mực bay lượn theo gió, ngạo nghễ độc lập, chói mắt như thần khiến người khác bất khả nhìn gần.

Chu vi địch binh thế nào cũng sẽ không nghĩ tới, dưới quỷ diện dử tợn lại là một nét đẹp tuyện thoát tục, đều sửng sốt không thôi.

Xương Mân nhân cơ hội này mạnh mẽ quất roi, huy kiếm mở một đường máu.

“Hữu Thiên ——” bỗng nhiên một tiếng đau kêu theo gió mà đến.

Quay đầu qua, đúng là người nọ tỉnh lại, lướt qua đầu vai Xương Mân, vẻ mặt không thể tin, thanh lệ bỗng nhiên trợt xuống, đáy mắt lộ vẻ tuyệt vọng.

Đừng khóc, Tuấn Tú.

Ta đem dáng tươi cười cuối cùng này lưu lại, ngươi thấy được không?

Ta – cái mạng của Phác Hữu Thiên, đổi lấy mọt giọt thanh lệ của ngươi, cả đời này túc hĩ.

Hết thảy chung quanh đều không rõ, chỉ còn lại mặt mày cong cong của người kia, gương mặt nhu hòa cười đến bi thương, hy sinh lừng lẫy.

Hắn nâng tay lên, liệt hỏa hừng hực nhất thời tung khắp mọi nơi.

Hồng Liên chi hỏa trong truyền thuyết thiêu tẫn vô phân thiện ác trên trời dưới đất, người nọ bạch y miệng cười, độc lập như ngọc mặt Tu La.

Cát vàng, thiên địa tịch liêu, trong gió rõ ràng truyền đến tiếng ca trầm thấp hữu lực của hắn:

“Xuất bất nhập hề vãng bất phản, bình nguyên hốt hề lộ siêu viễn.

Đái trường kiếm hề hiệp tần cung, thủ thân ly hề tâm bất trừng.

Thành ký dũng hề hựu dĩ vũ, chung cương cường hề bất khả lăng.

Thân ký tử hề thần dĩ linh, hồn phách nghị hề vi quỷ hùng.”

(Một đi không về, đường bình nguyên bất chợt xa xôi
Mang trường kiếm cắp tần cung, đầu lìa khỏi thân cũng không biết sợ
Vừa dũng cảm vừa oai vệ, kiên cường không thể vượt qua
Thân chết đi được xưng như thần, hồn phách mất cũng là quỷ hung)

Dần dần thanh âm lớn lên, chúng tướng quân đang hát, tiếng ca hùng vĩ dũng cảm xông thẳng trời cao, trong lúc nhất thời nhật nguyệt vô quang, thê lương ca từ xưa điều lẩn quẩn ở trong thiên địa, rung động đến tâm can.

“Đừng! Đừng —— “

Trong lúc bất chợt oanh thanh lay động đại địa, hỏa quang liên tiếp hiện lên, khói trắng cuồn cuộn phô thiên địa, bao phủ tất cả.

Mọi vật đều câu tĩnh.

Hồi lâu sau, tựa hồ có tiếng âm từ tận trời truyền xuống.

Là ai?

Sai. . . Hình như là thanh âm của ta.

Thế nào lại nghe vào xa xôi như vậy?

Rốt cục, có tiếng xé rách mơ hồ truyền đến, nơi cổ họng nảy lên một mù máu tanh, Tuấn Tú vô lực rũ mắt xuống, nặng nề rơi vào trong bóng tối…

Advertisements

2 thoughts on “Lan Lăng Vương – Tập 9.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s