Anh duyến

Chính văn

Chương 1:

“Mẹ, tại sao chúng ta lại phải trốn?”

“Bởi vì. . . Bởi vì nơi này không dung nạp chúng ta.”

“Bây giờ chúng ta đi đâu?”

“Không biết, hài tử, chỉ cần nơi nào có ba người chúng ta, nơi đó là nhà của chúng ta.”

“Dạ, cha ~ “

“Các ngươi trốn chỗ nào! !”

“Mẹ, bọn họ là ai? Vì sao không cho chúng ta đi?”

“Hài tử, đừng sợ.”

“Chưởng môn, chúng tôi đã chuẩn bị mai danh ẩn tích, vì sao còn muốn đuổi cùng giết tận?”

“Ngươi cùng nữ đệ tử địch phái làm loạn là khi sư diệt tổ! Lại còn có tạp chủng! Làm sao ta tha cho các ngươi!”

“Các ngươi không nên khinh người quá đáng!”

“Mẹ. .”

“Thiên nhi, đừng sợ.”

“Sư huynh, cầu người cho sư muội một con ngựa! Kiếp sau sư muội nhất định vì ngài làm trâu làm ngựa!”

“Hiện tại đã không còn gì để nói!”

“Nếu đã như vậy. . .”

“Thiên nhi, con nhớ kỹ, sau này nhất định phải tìm một người yêu chân chính cùng một chỗ, không cần để ý ánh mắt thế tục, không cần lo lắng môn đăng hộ đối! Hãy dũng cảm mà yêu, cha và mẹ trên trời có linh thiêng nhất định sẽ phù hộ con.”

“Mẹ, mẹ đang nói gì đấy? Không phải chúng ta đang thật tốt sao? Làm sao lại phù hộ cho con?”

“Thiên nhi, cha mẹ yêu con, tiếc rằng thế phong nhật hạ (thói đời), con phải nhớ kỹ cha mẹ thật tâm yêu nhau, cho dù chết, cũng đáng.”

“Không! ! !”

Phác Hữu Thiên đầu đầy mồ hôi tỉnh lại.

“Ngươi đã tỉnh? Ngươi có đói bụng không? Cha nuôi đã đi hái thuốc cho ngươi.” Một thanh âm mềm nhẹ từ cửa truyền đến.

Hữu Thiên thấy một tiểu hài tử còn nhỏ hơn mình, trên trán nó còn in một dấu ấn anh đào, đang từng bước đi tới.

“Nơi này là nơi nào? Cha mẹ ta đâu?” Hữu Thiên khàn khàn giọng nói

“Ở đây? Nơi này là nhà của ta và cha nuôi, cha mẹ ngươi. . Ân. . Cha mẹ ngươi. . .” Tiểu hài tử có chút do dự.

“Cha mẹ ta đâu! !” Hữu Thiên rống lớn.

“Cha mẹ ngươi đã chết. .” Tiểu hài tử bị Hữu Thiên rống thì cặp mắt đỏ lên.

“Ngươi gạt người! Cha mẹ ta làm sao sẽ chết? Nhất định là ngươi, đồ người què gạt người! Cha mẹ ta sẽ không chết! !” Hữu Thiên nhảy xuống sàng bóp cổ tiểu hài tử.

“Tuấn Tú. . Không có gạt người, Tuấn Tú nói là sự thật. . Khụ. .” Tiểu hài tử sợ đến khóc lớn.

“Xin. . Xin lỗi. .” Hữu Thiên thấy nước mắt tiểu hài tử rút tay trở về.

“Làm sao vậy?” Kim Đông Vạn từ bên ngoài vào.

“Ngươi đã tỉnh?”

“Cha nuôi, cha đã về rồi!” Tuấn Tú nhào tới trong lòng cha nuôi.

“Tiểu Tú của cha tại sao lại khóc?” Kim Đông Vạn sờ sờ đầu Kim Tuấn Tú

“Không. . Không có. . Tiểu ca ca tỉnh.” Tuấn Tú lau nước mắt.

“Tỉnh? Lại, ngồi đây.” Kim Đông Vạn cười nói.

“Ta ở đâu? Cha mẹ ta đâu?” Hữu Thiên hỏi.

“Cha mẹ ngươi quả thực đã chết.”

“Làm. . Làm sao được?”

“Lúc ta phát hiện ngươi thì thấy cha mẹ ngươi ôm lấy ngươi té xuống vách núi, mạch sớm đã đoạn.”

“Không, cha mẹ ta võ công cao cường, không thể nào!” Hữu Thiên kích động.

“Trong lúc cha mẹ ngươi té xuống vách núi đã đem toàn bộ nội lực cả đời truyền vào thân thể ngươi.”

Hữu Thiên trợn to hai mắt toàn thân run.

“Ngươi tốt nhất yên tĩnh một chút, lát nữa ta tới thăm ngươi.” Kim Đông Vạn sờ sờ tóc Hữu Thiên rồi đẩy cửa ra.

Hữu Thiên ngồi ở trên giường, không ăn không uống, buổi tối Đông Vạn tới tìm hắn, hắn cũng không mở cửa, cứ như vậy tự giam mình ở trong phòng ba ngày ba đêm. Ba ngày sau, Tuấn Tú dỗ dành Hữu Thiên ăn, nhưng đều bị Hữu Thiên đánh ra, nhìn Tuấn Tú biểu tình ủy khuất, Hữu Thiên cũng có chút không bỏ được, nhưng mới vừa mất đi song thân thống khổ chắc sẽ không thể nào quên lãng nhanh như vậy.

Thẳng đến ngày thứ tư.

Hữu Thiên vẫn còn giữ cái tư thế này ngồi ở trên giường, đột nhiên cảm thấy bên cửa sổ có âm hưởng, quay đầu đi phát hiện Tuấn Tú ngày hôm nay dĩ nhiên không có vào từ ngoài cửa, mà là nhảy từ cửa sổ vào được

“Tiểu ca ca, suỵt, đừng nói cho cha nuôi, ông không muốn ta nhảy cửa sổ.” Tuấn Tú nói dùng ngón tay út đặt ở trên môi.

“Ngươi đói bụng rồi đúng không! Ta ngày hôm nay để lại bánh màn thầu cho ngươi! ! Còn có quả đào Tú Tú thích ăn!” Tuấn Tú lấy một quả từ trong lòng ngực ra cho Hữu Thiên, Hữu Thiên chỉ là nhìn cậu không nói lời nào.

“Xin lỗi. . Ta sợ ta vào từ cửa ngươi lại xua đuổi ta. .” Tuấn Tú gãi đầu.

“Tiểu ca ca ngươi không đói bụng sao? Ha ha nhìn nè, Tú Tú thích ăn nhất là bánh màn thầu và quả đào!” Nói xong bẻ một miếng màn thầu nhỏ đặt bên miệng Hữu Thiên

Bánh màn thầu đã lạnh, có chút cứng, Hữu Thiên lại há mồm ăn.

“Ăn ngon không?” Tuấn Tú cười hỏi.

Hữu Thiên gật đầu.

“Hai cái này bánh bao lớn đều cho ngươi ăn! ! Khát thì ăn quả đào của Tú Tú nha! !” Tuấn Tú vui vẻ.

Hữu Thiên nhìn đôi chân của Tuấn Tú.

“Tại sao ngươi lại bị què?” Đây là lần thứ hai Hữu Thiên nói chuyện với Tuấn Tú.

“Ta. . Ta. . Cha nuôi nói nhặt được ta đã thấy chân của ta bị gảy.” Tuấn Tú cười nói.

“Ngươi. . Ngươi là nhặt được?” Hữu Thiên có chút giật mình

“Ân. . Cha nuôi nói khi đó ta chỉ có ba tuổi thôi! !” Tuấn Tú nghiêm túc lột vỏ quả đào cho Hữu Thiên.

“Ngươi bây giờ mấy tuổi?”

“Tú Tú hiện tại bảy tuổi rồi! !” Tay Tuấn Tú dính đầy nước quả đào.

“Nga.” Hữu Thiên gật đầu

“Tiểu ca ca mấy tuổi a?” Tuấn Tú đưa đào cho Hữu Thiên.

“Ta mười tuổi.” Hữu Thiên tiếp nhận nhưng không có há mồm ăn.

“Nga! ~~ ca ca ngươi mau ăn a, rất ngọt!”

“Tiểu ca ca ngươi tên là gì a?” Tuấn Tú vừa lau tay vừa hỏi.

“Phác Hữu Thiên.” Hữu Thiên cắn một cái, thực sự rất ngọt,

“Tú Tú tên là Kim Tuấn Tú! !” Tuấn Tú hưng phấn nói

“Ừ. .” Hữu Thiên có chút đỏ mặt.

“Ca ca ngươi mau ăn! !” Tuấn Tú thấy Hữu Thiên ăn hết nửa cái bánh bao rất vui vẻ.

“Nga. .”

“Ca ca ngươi khóc cái gì a?” Tuấn Tú nhìn Hữu Thiên vừa ăn bánh vừa chảy nước mắt, hốt hoảng hỏi

“Ta nhớ cha mẹ.” Hữu Thiên hút hút mũi

“Ân, cha nuôi nói người đã chết sẽ biến thành sao trên bầu trời, Thiên ca ca ngươi xem trên trời có cha mẹ ngươi không?”

“Có, bọn họ nói sẽ phù hộ ta.” Hữu Thiên kiên định nói.

“Ân!” Tuấn Tú gật đầu cười nhìn Hữu Thiên

“Ăn no chưa?” Kim Đông Vạn lúc này ghé vào bệ cửa sổ cười nói.

“Cha nuôi dọa Tú Tú giật mình! !” Tuấn Tú vỗ vỗ ngực nhỏ.

“Ha hả, ngày hôm nay Tú Tú và Hữu Thiên cùng nhau ngủ được không?”

“Tốt tốt ~~ Thiên ca ca được chứ?” Hai tay Tuấn Tú vặn góc áo, có chút thấp thỏm.

“Ừ,, ” Hữu Thiên gật đầu

“Mai phải nhớ dậy sớm.” Kim Đông Vạn nói rồi đóng cửa sổ lại.

“Thiên ca ca, ngươi không ăn không uống ba ngày ba đêm sao chịu đựng nổi a? Tú Tú nhất định sẽ chết mất!”

“Đại khái. . Trong cơ thể ta có nội công cha mẹ ta truyền lại.”

“Nga! Thiên ca ca thật là lợi hại “

“Ta có thể gọi ngươi Tú nhi không?”

“Không được không được! Giống tên của cô nương lắm. . .”

“…”

“Thiên ca ca?”

“. . . . .”

“Thiên ca ca! !”

“…”

“Hảo hảo, kêu Tú Tú là Tú nhi cũng được”

“Ừm. . .”

“Thiên ca ca thân ngươi thật là ấm áp nga!”

“Là ngươi quá lạnh thôi. .”

“Hì hì, cha nuôi nói thân thể ta bất hảo, luôn luôn hư hàn, cùng Thiên ca ca ngủ chung một chỗ không còn lạnh nữa~ “

“Ngày hôm nay. . Xin lỗi.”

“Tại sao vậy?”

“Ta không nên gọi ngươi người què, cũng không nên bóp cổ ngươi.”

“Chẳng sao đâu ~~ cha nuôi dẫn ta vào trong thành mua đồ thì mấy hài tử khác đều gọi ta như vậy.”

“Sau này. . Sau này có ta ở đây, sẽ không ai khi dễ ngươi nữa.”

“Haha, móc ngoéo nào~~ “

“Ừ.”

Đêm hôm đó, hai người con trai bắt đầu mở rộng cửa lòng.

Sáng ngày hôm sau.

“Rời giường.” Kim Đông Vạn gõ cửa.

“Cha nuôi ngươi gọi ngươi rời giường kìa.” Hữu Thiên vỗ vỗ cái mông Tuấn Tú.

“Ngô. . Tú Tú ngủ một chút thôi. . Chút xíu thôi. .” Tuấn Tú lôi kéo chăn lẩm bẩm.

Hữu Thiên gối đầu lên cánh tay nhìn nóc nhà tranh.

Chỉ chốc lát chợt nghe thanh âm Tuấn Tú ngáy ngủ.

Sau một lát Kim Đông Vạn lại tới gõ cửa.

“Cha nuôi ngươi tới gọi ngươi rời giường.” Hữu Thiên rời giường nói.

“Thiên ca ca, ngươi nói không thấy Tú Tú. .” Tuấn Tú nói ngã đầu khò khè ngủ iếp.

Hữu Thiên còn muốn gọi cậu, Đông Vạn đã đẩy cửa ra nhẹ nhàng đi tới ý bảo Hữu Thiên không nên gọi Tuấn Tú rời giường, bảo Hữu Thiên theo mình đi ra,

Hữu Thiên gật đầu, rửa mặt xong nhẹ bước xuất môn, trước khi đi thấy Tuấn Tú đang ngủ say, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên.

Kim Đông Vạn đi phía trước, Hữu Thiên ở phía sau, thẳng đến đi tới một giòng suối nhỏ thì dừng lại.

“Theo ta bắt cá, tối hôm nay làm cá cho hai đứa ăn.” Kim Đông Vạn cười đưa một cần câu cho Hữu Thiên.

Hữu Thiên gật đầu ngồi bên cạnh Đông Vạn.

“Mấy ngày hôm trước ngươi không chịu ăn cũng không chịu ngủ, Tú Tú sốt ruột, buổi tối đều ngủ không ngon, dù sao cũng phải tới thăm ngươi một chút.” Kim Đông Vạn cười nói.

Hữu Thiên ngẩn người, gật đầu.

“Chuyện của cha mẹ ngươi, ta cũng cảm thấy thật đáng tiếc.”

Nhắc tới cha mẹ, Hữu Thiên nắm chặt tay.

“Thế nhưng hài tử ngươi phải hiểu được, nhân cả đời này, bất năng truy cầu vu hận, đời người như vậy sống không bằng chết.” Kim Đông Vạn cười nói.

“Lẽ nào song thân chi thù không báo sao?” hữu Thiên có chút tức giận.

“Không phải là không báo, là chưa tới lúc.”

Hữu Thiên nhìn Kim Đông Vạn.

“Ngươi tuổi còn nhỏ quá, lại không biết kẻ thù là ai, hiện tại duy nhất có thể làm là rèn đúc chính ngươi.”

“Ý của ông là?”

“Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, còn nhiều thời gian, hà tất câu nệ mối hận một thời?”

Hữu Thiên cúi đầu nhìn dòng suối nhỏ trong suốt, con cá khoái hoạt du ngoạn.

“Ngươi nếu là có tâm, ta xem ngươi thiên tính thông tuệ, đợi nội công thâm hậu, nguyện ý làm ngươi khải môn chi sư, thế nào?” Kim Đông Vạn nói, nhất con cá mắc câu.

Hữu Thiên nhớ kỹ trên lưỡi câu không có mồi câu, nhưng cá câu lên là thế nào?

“Cổ có Khương Tử Nha câu cá, người còn cắn câu”

Hữu Thiên gật đầu, trầm tư một chút.

“Ngài. . Vì sao không giạy Tú nh võ công?” Hữu Thiên hỏi.

Kim Đông Vạn bất ngờ một chút, thở dài.

“Tú Tú hài tử này, cũng là mệnh khổ, năm ấy nó ba tuổi, không biết là bị người nào quyết tuyệt nhét vào đây, té gảy chân, hấp hối, đó là ta dùng sở học suốt đời mới hồi sinh cho nó, sau đó ta muốn giúp chữa tốt chân cho nó, chỉ là hài tử này vẫn không chịu, ta cũng nghĩ tới dạy nó võ học y học, cũng tốt phòng thân người cứu mạng, hài tử này sống chết không chịu học.”

“. . Vậy ấn anh đào trên trán cậu ấy. . Là từ đâu tới?”

“Cái này lúc nó ba tuổi đã có, ta nghĩ chắc là cái bớt.”

“Rất đẹp” Hữu Thiên nhẹ nhàng nói.

Lúc này. .

“Cha nuôi! ! Thiên ca ca! ! Các ngươi câu cá sao không gọi Tú Tú! !” Tuấn Tú khập khiễng hướng hai người đi tới.

“Con ngủ như heo, cha nuôi kêu ngươi mấy lần cũng không rời giường? Hiện tại sao lại trách cha?” Kim Đông Vạn cười nói.

“Ai nha cha nuôi câu cá thật lớn a!” Tuấn Tú le le lưỡi

Kim Đông Vạn cười lắc đầu.

“Thiên ca ca, ngươi câu được chưa?” Tuấn Tú một câu Thiên ca ca hai câu Thiên ca ca làm ấm toàn bộ buồng tim Hữu Thiên.

“Không có, lão nhân này sao câu cá không dùng mồi câu?”

” Ue kyang kyang, cha nuôi chính là như vậy! Tú Tú chưa từng thấy cha dùng mồi!” Tuấn Tú che miệng cười.

Hữu Thiên nghe Tuấn Tú cười không tự chủ miệng cũng mỉm theo.

“Ngươi tiểu tử này! Sao gọi lão đầu? Ngươi phải gọi sư phụ!” Kim Đông Vạn nói.

“Cái gì? Thiên ca ca ngươi bái sư cha nuôi?” Tuấn Tú trợn to hai mắt.

Hữu Thiên đột nhiên cảm thấy đôi mắt nhỏ của Tuấn Tú con nòng nọc bơi trong dòng suối nhỏ.

Cúi người bắt hai con nòng nọc

“Ngươi bắt nòng nọc làm gì vậy?” Tuấn Tú hỏi.

“Tặng ngươi.”

“Ai nha đi mau! Hết nuớcc rồi kìa!”

Hữu Thiên gật đầu, lôi kéo Tuấn Tú bước nhanh.

“Thiên ca ca ngươi chạy thật nhanh a. . Tú Tú không được. .” Chạy về nhà tranh Hữu Thiên bỏ nòng nọc vào thủy hang liền thấy Tuấn Tú ghé vào trên bàn thở hổn hển

Hữu Thiên gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng, hắn quên chân của Tuấn Tú.

Không bao lâu, thấy Đông Vạn chậm rãi cỡi cần câu đi tới, trong mắt đối với mình vẻ tán thưởng, có chút không nghĩ ra.

Một năm kia, Hữu Thiên mười tuổi, Tuấn Tú bảy tuổi.

Advertisements

2 thoughts on “Anh duyến

  1. ha, kiếp này hai anh được sống với nhau từ bé a, cơ mà thương bảo bối của em quá, bị què, lại không chịu chữa chân, ôi, mong anh Park sẽ chăm sóc bảo bối của e nhiều vào :)))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s